Class 8/4

Forum cua member 8/4 Nguyen Hue school
 
IndexPortalCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Gửi bài mới Trả lời chủ đề này
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5  Next

các bạn có thix chiện nì ko?
33%
 33% [ 2 ]
ko
17%
 17% [ 1 ]
rất thix
17%
 17% [ 1 ]
bt
33%
 33% [ 2 ]
Tổng số bầu chọn : 6
 

Admin




Age : 20 Join date : 02/09/2009 Tổng số bài gửi : 184 Đến từ : Đà Nẵng

Bài gửiTiêu đề: post het di   Thu Sep 10, 2009 1:22 pm

congchuabongdem_2703 đã viết:
sr pà kon nhá,mí bữa nì mình bận wá,hem cóa post típ chiện nì dc,pà kon thông củm nhá,thanks nhìu,^^laanf sau mình sẽ post típ cho hj`,^^
post het cho roi de mac thoi gian lam Smile
_________________
Admin•†hái ¶«µ†ë
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/

congchuabongdem_2703




Age : 20 Join date : 03/09/2009 Tổng số bài gửi : 105 Đến từ : Đà Nẵng

Bài gửiTiêu đề: típ nà típ nà   Thu Sep 10, 2009 3:48 pm

Tối. Nó cứ mãi suy nghĩ về những chuyện xảy ra ngày hôm nay. Rốt cuộc nó cũng chấp nhận làm bạn gái Thường Khánh, thẳng thừng từ chối tình cảm của Mạnh Khoa. Đôi lúc, nó không hiểu mình làm thế là đúng hay sai nữa?....

Ngồi ăn cơm mà hồn nó cứ lơ lửng mãi đâu, nó định gắp cá nhưng lại thọt đũa vào đĩa rau,
lơ đãng nhìn ra ngòai trời. Nhìn đứa em gái như mới ở Viện Tâm Thần về, lão Quân thấy
chướng mắt gì đâu!, quát:

_Mày ăn cơm thì ăn đàng hoàng giùm tao đi, làm gì mà cứ thẫn thẫn thờ thờ thế hả?

Nó bừng tỉnh:

_Ơ dạ!- Nó cắm đầu xuống chén cơm ăn lia lịa nhưng tâm trạng vẫn cứ để đi đâu....

Ăn cơm xong. Nó cắm cúi bên bồn rửa chén, thầm nghĩ "Mình chấp nhận tình cảm của hắn
là đúng hay sai? Mình có bốc đồng quá không?....Mình có thật sự thích hắn không?.." Bao
câu hỏi ngổn ngang chất chồng trong đầu nó "Không, mày đừng có điên như thế chứ! Mày
đã xác định là thích hắn mà! Trời ơi, mình làm sao zậy?....." Chẳng lẽ cái nhìn ấy của Mạnh
Khoa và sự ấm áp mỗi khi ở bên Shin lại ảnh hưởng đến tình cảm của nó dữ dội thế
sao...Nó có cảm giác tình cảm của nó và Thường Khánh rất lỏng lẽo..không chắc chắn như
nó từng tưởng tượng.

Nó phẩy tay "Thôi! Chuyện học là chính!"

--------------------------------------------

Chiều thứ ba. Nó phụ việc ở Violet Res. Hôm nay trời mưa tầm tã, nhà hàng vắng khách
nên nó cũng ít việc. Chán thế! Hôm nay là ngày đầu tiên diện đồng phục đi làm của nó, thế
mà chẳng có ai ngắm...Lâu lâu lại có khách bước vào. Nó chạy đi bưng bê một lát rồi lại
rảnh, lại mệt mỏi ngồi xuống cái ghế nơi bàn trống. Khi không có việc gì làm, người ta
thường ngồi nghĩ vu vơ, nó cũng thế...Nằm mộp xuống bàn, nó thở dài thườn thượt. Bỗng
iếng nhỏ Lam từ phía sau như đánh thức nó:

_Bồ đang làm gì thế?

Nó giật mình ngoảnh mặt lại, trách iu:

_Đồ wỷ, làm hết hồn!

Nhỏ Lam ngồi thụp xuống chiếc ghế cạnh nó:

_Đang buồn chuyện gì hả?

_Chuyện gì đâu! Đang nghĩ mấy cái chuyện tầm phào ý mà!- Nó chối

Nhỏ bạn nhìn sâu vào mắt nó, nói:

_Mình thân bồ từ năm lớp 6, bồ nghĩ zì, mình là người rõ nhất mà, khai mau đi, cô bạn của
tui ơi!

Đúng. Nhỏ Lam là bạn thân, giấu nó sao được. Nó đành thì thầm nói:

_Mình hok bjk tình cảm mình dành cho Thường Khánh là tình cảm gì nữa...Mình hok biết
mình làm zậy là đúng hay sai....

Nhỏ Lam tròn mắt:

_Bồ chưa xác định rõ ràng thì sao lại nhận lời, lỡ mai mốt có chuyện gì, Thường Khánh sẽ
là người đau nhất đó!

Nó úp mặt xuống bàn, giọng khó xử:

_Mình hok biết nữa, nhức đầu wá!

Thông cảm với con bạn, nhỏ Lam chồm người tới ôm nó, thì thào:

_Chuyện gì đến cũng phải đến thôi, đừng áy náy!

----------------------------------------

Phòng nó. Học bài xong, như thường lệ, nó lại ôm khư khư cái máy tính. Bàn tay nó gõ đều
trên bàn phím. Tiếng "lọc cọc" vang lên giữa gian phòng rộng lớn.. chốc chốc lại đứt wãng,
chắc nó đang suy nghĩ để viết tiếp.

"Entry for Ngày....tháng...năm....

Blog thân iu ơi! Mày biết chuyện gì xảy ra chưa. Chủ nhân yêu wý của mày đả nhận lời làm
bạn gái hắn rồi. Cái tên vô duyên mà tao hay kể với mày ý. Nhưng mà chuyện này mơ hồ
wá, tao có thick hắn thật lòng hok đây. Chắc là một cặp rồi thì tao với hắn sẽ ít cãi nhau
hơn, hok biết nên vui hay nên buồn nữa..."Nó đang say mê viết thì một cái nick lạ hoắc
nhaỷ vào chat zới nó.

Devil: 222222222222

Fabulus_Girl: Ai the^'?

Devil: Hok bjk ai that ak, anh Shin ne`.

Nó kinh ngạc, vội tiếp tục gõ máy

Fabulus_Girl:Anh Shin!!!! Sao anh bjk nick e?

Devil: Hoi nhieu wa, thoi anh out day, ranh anh se goi lai cho e, dao nay a thick noi chuyen
voi e ghe gom!

Fabulus_Girl: Thoi^ di cha! Gum' wa'. Zay^. bj a

Cụt hứng, nó viết cho hết cái blog, tắt phụt computer rồi ình lên giường. Lại không có
chuyện gì làm, dạo net mãi cũng chán, thôi thì đi ngủ sớm. Ngày mai còn phải dạy sớm
chuẩn bị bữa sáng nữa, ngày mai đến lượt nó vào bếp...

* * *

Nó hầm hầm bước vào lớp, mặt mày bí xị. Chả là hồi sáng, nó lóng ngóng thế nào lại làm
vỡ cái chén sành - cái chén anh nó khoái nhất. Thế là nó bị ông anh kính iu la cho một
chập như tát nước vào mặt. Vào đến lớp vẫn còn bực. Hôm nay lại là ngày nó trực. (vần
ghê)

Tiết hóa. Thầy buớc vào lớp, theo sau là hai đứa con trai đang ôm một đống dụng cụ thí
nghiệm lỉnh kỉnh, tòan là chai lọ thủy tinh. Thầy "hú" tổ trực lên phụ thầy bố trí mấy cái lọ cho đúng với bài học, công việc nhẹ nhất! Nó xung phong chạy lên, để lát nữa khỏi ở lại quét lớp.

Lại một lần nữa, nó xớn xác làm vỡ hết mấy cái lọ thủy tinh đựng chất hóa học....Miễn đâm
vào tay nó chảy máu, những giọt máu nóng hổi chảy xuống. Chất axit loại nhẹ trút xuống
tay nó từ một cái lọ vỡ đủ làm nó phỏng tay, cắn môi đau đớn.

Thầy vội chạy lại, nhin cô học trò cưng, lo lắng (nó giỏi nhất môn hóa đấy). Lớp nó nháo nhào cả lên. Thường Khánh, Mạnh Khoa và nhỏ Lam cùng mấy đứa bạn khác mặt mày tối lại vì lo cho nó. Nhờ nó mà hôm đó lớp được nghỉ tiết Hóa, một phần là do dụng cụ đã tan hết dưới tay nó.

Nó đi xuống chỗ ngồi giữa những ánh mắt "biết ơn" và "đau giùm". Thường Khánh nhìn nó
= cặp mắt lo lắng đúng nghĩa, cất tiếng:

_Có sao không?

Nó lắc đầu. Máu vẫn chảy ra. Nhỏ Lam lục tung túi xách nhưng không thấy miếng băng cá
nhân đâu . Thấy thế, Thường Khánh rút cái khăn từ trong túi ra, ngậm ngùi đưa cho nó :


_Cô wấn đỡ vào đi!

Nó nhận cái khăn, nhưng bàn tay đã cứng đờ vì đau. Đang loay hoay không biết làm sao thì Thường Khánh- bằng một phản ứng nhanh- đã giật cái khăn từ tay nó, rồi cẩn thận cuốn cái khăn wanh bàn tay nó trước hàng chục cặp mắt kinh ngạc của mấy đứa trong lớp.
Tụi con gái mê zai vẫn ném cho nó cái nhìn ganh ghét. Nó chẳng để tâm đến chuyện đó,
điều nó wan tâm bây giờ là "cậu chủ" đang cặm cụi chăm sóc vết thương cho nó ở trước
mặt , cảm giác hạnh phúc trào dâng. Nó không biết rằng sau lưng Thường Khánh là Mạnh
Khoa đang đau nhói way đi... Mà bây giờ đâu phải gọi Thường Khánh bằng cậu chủ nữa
nhỉ, hết thời hạn một tháng rồi mà....

_Xong rồi đấy!- Tiếng nói ủa Thừơng Khánh thức tỉnh nó- Mai mốt đừng có lóng ngóng
như thế nữa nhé, con gái gì đâu hậu đậu wá!

Hạnh phúc tịt ngòi. Thay vào đó là ngọn lửa bừng bừng trong mắt nó, nó thét lên:

_Dám gọi tui là xớn xác, hậu đậu ak?

_Không phải thế sao?

_Này! Anh đừng tưởng tui đồng ý là bạn gái anh thì muốn nói gì cũng được nhá!

_Cô cũng đừng tưởng làm bạn gái tui thì muốn làm gì cũng đuợc!

Chiến tranh thế giới lần thứ III. Sau cùng, vì wá tức giận + với cái vụ án chén sành ở nhà.
Nó kìm không nổi, đứng bật dậy, vùng vằng tháo cái khăn, đập xuống bàn, hét:

_Lấy lại cái khăn của anh đi! Đồ kiêu căng!

Thường Khánh đang tức vì tối wa vừa bị Hy Vân làm phiền, nhưng nhìn thấy máu ở tay nó
chưa kịp đông thì lại tuôn xối xả, đành xuống nước:

_Tui sai, được chưa cô nương!

Nghe thếy zậy là nó mát trong người lại liền, nó cầm cái khăn, wấn lên tay, ngồi xuống
ghế, nói:

_Zậy phải vui cả làng hok?

Chiến tranh kết thúc. Tự dưng nó thấy cãi nhau thế này lại vui, với tính tình của hai đứa,
hòa bình mãi thì giả tạo lắm, tình cảm cũng phải có chút gia vị mới đẹp lên được chứ. Nó
nhìn sang Thường Khánh, mỉm cười.

Chỉ tội nghiệp Mạnh Khoa. Nhìn hai người, anh chàng cảm thấy như muốn nghẹn, không
thở được. Bỗng dưng anh chàng thấy ganh zới Thường Khánh ghê! Là ghen sao?!?
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/congchuabongdem_2703

congchuabongdem_2703




Age : 20 Join date : 03/09/2009 Tổng số bài gửi : 105 Đến từ : Đà Nẵng

Bài gửiTiêu đề: Re: "A love story of teen" (he he,chiện nì dc lém đó,koi roy` góp í giùm nghe pà kon ^^)   Thu Sep 10, 2009 3:53 pm

Chủ nhật. Nó ngồi nghe nhạc. Tự nhiên nó thấy làm biếng đẾN Violet Res, dù sao thì buổi sáng chủ nhật, nó có đến hay không là tùy quyền quyết định của nó. Đang ngồi rung rung chân theo điệu nhạc của Burnin' up thì anh hai nó hớt hải từ dưới nhà chạy lên. Lão gập người vịn vào thành ghế nó đang ngồi thở hổn hển. Nó tháo tai nghe ra, châm chọc:

_Gì mà thở như trâu thế?

Thường thì với lời lẽ "hỗn xược" thế này thì nó đã bị ông anh mắng té tát nhưng hôm này
thì không, lão Quân làm bộ hok nghe nó nói gì, nhe răng cười tươi:

_Em gái iu quý!

Nó há hốc, bật người lên, nhạo ông anh

_Ôi nghe như sét đánh ngang tai!!!!!!!!Anh làm em nổi hết da gà rồi naz`

Anh nó vẫn đon đả với nhỏ em hết mức có thể nhưng trong bụng nhủ thầm "qua lần này là
mày chết nhe con!".

_Thùy Anh iu wý, anh có việc muốn nhờ em...

_A ra có việc, hèn chi...-Nó vỡ lẽ- Anh muốn nhờ em việc gì?

Anh nó cười, giọng năn nỉ:

_Lau nhà hộ anh nhé!

Nó cười trừ:

_Có tay thì tự lau! Việc gì phải nhờ em!

_Nhưng anh có việc bận thật mà!

_Việc gì?

_Anh lỡ hẹn đi chơi zới một thằng bạn mà wên béng là hôm nay phải lau nhà!

Nó way đi, gắn tai nghe vào như chọc tức ông anh:

_Việc của anh, anh tự lo đi, hôm trước em năn nỉ cỡ nào anh cũng hok rửa bát hộ, bây giờ
lại nhờ em!

Anh nó tỏ vẻ hối lỗi, tháo tai nghe nó ra nói:

_Anh xin lỗi mà...- Anh nó ngừng lại một lát rồi tiếp- Hay là zầy đi, em lau cho anh hôm
nay, anh sẽ lau 2 lần liên tiếp, coi như lau luôn cho phần của em.

Nó gật gù:

_Nghe cũng được...zậy thôi em lau giúp anh lần này!

Anh hai nó lập tức tươi roi rói trở lại:

_Zậy nghen! Giúp anh nghen pé iu!- Anh nó nhéo iu vào má nó rồi vùng chạy ra garage,
leo lên con Novou rồi rồ ga phóng đi, chắc đang vội.

Nó đứng lên, lắc đầu cười rồi bắt tay vào việc mà nó đã hứa sẽ giúp ông anh: lau nhà. Nó
chạy xuống bếp, hứng đầy hai thau nước rồi khệ nệ ôm lên nhà trên, không wên cầm theo
cây lau nhà. Nhà nó dư tiền để thuê cả tá người giúp việc nhưng ba nó không thuê vì muốn
tập cho hai anh em nó tính tự lập (chớ hok phải ổng ki bo đâu nghen). Nó mở nhạc, vặn
volume hết mức, lâu lâu mới được phá thế này, hôm nay ba nó đi dự đám cưới cấp dưới,
nhà chỉ còn một mình nó, phá thế nào chả được, miễn hok bị hàng xóm phàn nàn là được
rồi! Nó vừa lau, vừa lắc lư hát theo nhạc, như một đứa con nít. Lúc nào nó cũng nhí nhảnh
đến đáng iu như thế!

1 tiếng sau. Tiếng nó reo lên từ lầu 3:

_Xong!- Nó sung sướng nhìn lại thành wả lao động của mình: Sàn nhà sạch bóng, không
một vết bẩn! Lần nào lau nhà xong nó cũng tự hào nhìn lại, mãi cũng không chán...Hì hụi
xách xô và cay lau xuống, nó không ngước mặt lên nhìn đường, wá thuộc đường cầu thang
rồi mà. Đến tầng trệch, bỗng có một bàn tay đỡ cái xô nó đang xách cùng một giọng nói
rất manly (đích thị hok phải anh hai nó, lão Quân làm gì có hành động ga-lăng với em gái
như thế, chắc là anh bạn gì đó...)

_Để anh xách cho!

Nó chuẩn bị nụ cười rạng rỡ, ngước lên và...cười không nổi, thậm chí là há hốc không tin
vào mắt mình, người đang đứng trước mặt nó là Shin!!!!!!!!!!!!Anh chàng cũng kinh ngạc
không kém, ai ngờ cô bé ngang ngạnh này lại là em gái của bạn thân mình được chứ?!?
Ban nãy nhận hok ra là vì ở nhà nó mặc đồ ngắn+ngố cực, đi lại cúi gằm xuống.

Hai người đang mắt chữ O, mồm chữ A, hok nói được lời nào thì anh hai nó vừa từ dưới
nhà đi lên. Thấy thằng bạn mình zà nhỏ em gái nhìn nhau trân trối, anh nó ngạc nhiên:

_Sao đứa nào đứa nấy đơ như cây cơ hết zậy?

Lúc này nó mới la lên thành tiếng:

_AAAAAAAAAAAAAAAAA

_A với chả B bộ hai người wen nhau ak?-Anh nó phán

Nó chỉ Shin, mắt vẫn hok chớp:

_Đây chính là "Đại thiếu gia giang hồ" mà em đã từng kể zới anh đấy!

Anh nó mắt tròn gấp 3 hai đứa, chỉ vào nó, hỏi Shin:

_Vậy em gái tớ chính là "công chúa ngang ngược" mà cậu hay nói sao?

_Uh!-Shin trả lời.

Im lặng 5 phút rồi chợt cả 3, hok ai bảo ai, phá lên cười. Anh nó nói:

_Đúng là trái đất tròn mà!

......

Nó cầm hai ly nước lên nhà. Anh hai nó và Shin đang bàn về đề án, đề iếc gì đó. No cung
kính đặt hai ly nước xuống bàn rồi cũng ngồi xuống. Shin ngước lên, cười:

_Cảm ơn em nhé!

Anh hai nó lừ mắt nhìn Shin:

_Bao giờ cậu mới bỏ cái điệu sát gái đó đi hả? Sát ai thì sát chứ sát em gái tớ là tớ giết
cậu đấy!

Nó cười. Shin cũng cười. Chợt di động anh nó rung lên. Lão Quân móc điện thoại ra, mắt
ánh lên khi nhìn vào màn hình đi động.

_Alo^! Tuyết hả?

Anh nó đứng zậy rồi đi ra ngoài. Nó cười:

_Chắc bạn gái!

Shin gật:

_Uh, là Như Tuyết, hoa khôi khóa tụi anh đấy, hai đứa đang trong thời gian tìm hiểu!

Nó à một tiếng, giọng trách móc:

_Lão Quân này, có bạn gái mà giấu!

Không ai nói gì nữa. Sực nhớ, nó lên tiếng:
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/congchuabongdem_2703

congchuabongdem_2703




Age : 20 Join date : 03/09/2009 Tổng số bài gửi : 105 Đến từ : Đà Nẵng

Bài gửiTiêu đề: Re: "A love story of teen" (he he,chiện nì dc lém đó,koi roy` góp í giùm nghe pà kon ^^)   Thu Sep 10, 2009 3:53 pm

_A anh Shin này! Sao anh lại chọn trường anh hai em để học tiếp?

Shin cười:

_Anh hok chọn mà tại vì trường thằng Quân là "trường con" của trường anh học ở Hàn
Quốc, anh chuyển về VN thì tất nhiên phải học trường nó rồi!

Nó đưa tay vỗ lên đầu mình:

_Em wên mất, hóa ra anh từng học ở Đại Học Kinh Tế Seoul ak?

_Uh....

_Còn chuyện đóng phim! Anh bỏ dở ak?

_Còn lâu! Niềm đam mê của anh mà, biết đâu mai mốt anh sẽ tham gia vào phim VN
nữa!....Mà này sao em lại gọi anh bằng "Đại thiếu gia giang hồ" thế?

Nó đâm lúng túng. Lỡ gọi Shin như thế, bây giờ chẳng biết trả lời thế nào. Nó ấp a ấp úng:

_Em...em...thì em thấy....

Shin bật cười trước vẻ bối rối đáng iu, cốc đầu nó:

_Em không cần lúng ta lúng túng như thế, em thích gọi anh sao cũng được mà!

Nó cười khì. Thì Shin cũng gọi nó là "Công chúa ngang ngược" đấy thôi! Huề!....

--------------------------

Hy Vân dựa vào thành cửa sổ phòng riêng trên tầng 3 tại biệt thự riêng của gia đình cô,
nhìn xuống , bên dưới là một vườn hoa đang đua nhau khoe sắc....

_Thùy Anh...-Cô ả nói thầm- Đừng trách tôi...Ai bảo cô xen vào tình cảm giữa tôi và
Thường Khánh. Kẻ nào phá đám tôi, kẻ ấy sẽ phải hối hận...Xin lỗi!

Hy Vân nhếch mép cười, đôi mắt từ lâu đã không còn hơi ấm (thật ra thì chỉ ấm lên một
chút khi đuợc bên cạnh Thường Khánh) nay càng thêm lạnh băng, đầy mưu toan.....Bỗng
đằng sau vang lên tiếng gõ cửa. Cô ả way lại, nhìn vào gương sửa soạn lài mái tóc rồi
đằng hắng nói:

_Vào đi!

Cánh cửa mở ra, lần này không phải là Lâm Danh mà là Tuyết Phương- bạn học cùng lớp
với Thùy Anh. Cô bạn bước vào, e dè trước ánh mắt nham hiểm của Hy Vân, lí nhí nói:

_Bạn tìm mình có chuyện gì?

Hy Vân lượn lờ đưa tay lên tóc của Tuyết Phương, nhếch miệng cười:

_Nghe nói bạn đứng thứ 4 của lớp, thua một số đứa và trong đó có Thùy Anh...Năm trước
bạn mất cơ hội đại diện lớp đi thi Hóa vào tay Thùy Anh...Người bạn thích lại thích Thùy
Anh...Cái gì bạn cũng mất vào tay Thùy Anh phải không?

Đôi mắt Tuyết Phương thoáng bừng lên lửa hận thù nhưng lại dịu xuống ngay, cô bạn bình
tĩnh trả lời:

_Mình không biết tại sao bạn lại biết những chuyện đó nhưng rốt cuộc bạn muốn gì ở mình?

Hy Vân cười lớn:

_Nhanh gọn lắm...Vào vấn đề chính vậy...mẹ bạn đang bị bệnh...phải phẫu thuật nhưng
hiện giờ bạn không có tiền phải không?

Tuyết Phương cảm thấy sợ Hy Vân thật sự, lắp bắp:

_Sao...sao bạn biết?

Hy Vân không trả lời, chỉ tiếp tục nói:

_Nhà bạn rất nghèo, chỉ có hai mẹ con nương tựa vào nhau...nếu mẹ bạn mất, chỉ còn
mình bạn côi cút trên thế gian này...bạn cam chịu được không?

Tuyết Phuơng đáng thương nắhm tịt mắt, bịt tai lại, la lên:

_Bạn đừng nói nữa!

Tất nhiên Hy Vân không tha cho cô bạn tội nghiệp, tiếp tục nói:

_Bạn không thể dối lòng rằng có những lúc, bạn rất hận và ghét Thùy Anh, bạn muốn nó
phải sụp đổ dưới chân bạn....Bạn là người tốt nhưng con người thì ai chẳng có góc tối tâm
hồn- Cô ả ngừng một lát rồi tiếp, giọng không còn dữ dội tấn công vào ý nghĩ cô bé- Tuyết
Phương, suy nghĩ cho kĩ đây...tôi có một kế họach có thể giúp bạn vượt lên Thùy Anh,
giành lại những gì đã mất...có lợi cho tôi và cả bạn...và tôi sẽ giúp mẹ bạn sống. Ngoài ra,
tôi còn trả thêm tiền đủ để bạn và mẹ bạn mở một shop wần áo kiếm sống và xây dựng
một ngôi nhà khang trang! Bạn thấy sao?

Tuyết Phương vốn là người tốt nhưng những viễn cảnh đầy đủ, sung túc, cơm no áo ấm,
không còn phải đêm đêm đẩy xe bắp đi bán dạo, không còn phải co mình lại trong mái
tranh mỗi khi trời mưa,...và wan trọng là người mẹ yêu wý sẽ lại khỏe mạnh như ngày
nào....mà Hy Vân đã vạch ra trong đầu khiến lý trí của cô bạn bị lấn át. Một giọt nước mắt
lăn xuống bàn tay, Tuyết Phương hít một hơi dài, gật đầu:

_Mình sẽ phải làm gì để đạt được những điều bạn nói?

Hy Vân vỗ tay:

_Thông minh lắm! - Cô ả vén tóc Tuyết Phương lên, thì thầm vào tai cô bạn điều gì đó...rồi
tiếp tục điều chỉnh volum lại bình thường, lời lẽ hăm dọa- Việc chỉ có thế thôi! Nhưng nhớ
nếu bị phát hiện thì không được nói tôi là chủ mưu, nếu không mẹ bạn sẽ không được cứu
mà bạn còn phải hối hận nữa kìa....

Hy Vân mở két sắt ra, lấy một xấp polime dúi vào tay Tuyết Phương:

_Số tiền này là để đưa mẹ bạn nhập viện và để chăm sóc cho bà ấy- Cô ả tiếp tục nói nhỏ
vào tai Tuyết Phương- Nhớ là khi nào xong chuyện, mẹ bạn sẽ khỏe mạnh lại như xưa- rồi
cô nàng thả người lên đệm- còn bây giờ thì về đi, nhớ làm cho cẩn thận đấy!

Tuyết Phương hoa cả mắt, lần đầu tiên cô bạn được cầm cả xấp polime trong tay, vội nhét
tiền vào túi, con bé lẳng lặng chào Hy Vân rồi bước ra khỏi phòng...trong đầu đang sắp
xếp kế hoạch Hy Vân giao...rồi lặng lẽ thở dài "Xin lỗi Thùy Anh...Mình xin lỗi..."

----------------------------------------------

Tối hôm đó, nó đang cặm cụi làm nốt bài tập, không thể để tuột hạng trong tháng này
được, nó bị phân tán chuyện học vì chuyện tình cảm nhiều rồi. Bài thì đã học xong hết, chỉ
còn đống bài tập này là khỏe.

_Xong! Ngủ được rồi!- Nói vừa nói vừa thảy cây bút wa một bên, úp mặt xuống bàn.

Ngay lúc đó, pe' iPhone rung lên. Là hắn, nó cảm thấy vui vui mà chẳng hiểu vì sao.

_Alo^?



_Tui chứ ai! Chuyện gì?- giọng ngang như thường

<À...Hôm nay Megastar ra mắt phim mới..Đi xem với tui nhé!>

_Hẹn hò ak?- Nó vặn anh chàng

-Gịong bối rối

Nói phì cười:

_Nếu là hẹn hò thì đi...Đến nhà rước tui nhé!

Thường Khánh nói như reo giống một đứa con nít:



Nó cúp máy mà vẫn còn buồn cười. Ai ngờ được một chàng trai vô cảm như Tường Khánh
lại có ngày bị nó làm chao đảo, lúng túng thế chứ?!?

-------------------------------------

Tối nay Megastar đông khách gớm, đúng là ngày ra mắt phim mới có khác! Nó và Thường
Khánh cầm vé, chen chúc trong dòng người đông kịt vào rạp. Cuối cùng hai đứa cũng ngồi
được vào cái ghế có số được ghi trên vé. Chờ khoảng 5' thì phim bắt đầu chiếu. Đèn trong
rạp tắt hết, phim chán wá, nó định dựa đầu vào bên kia ghế tranh thủ ngủ một giấc. Vừa
way wa thì nó phát hiện người ngồi bên trái nó chính là Shin. Nó ré lên:

_Anh Shin!!!

Shin giật mình nhìn wa, anh chàng nở một nụ cười, ánh mắt đầy thú vị:

_Thùy Anh! Em cũng đi coi phim ak?

Cô gái ngồi bên cạnh Shin nhìn nó, hỏi:

_Ai zậy anh?

Shin trả lời:

_Em gái của thằng bạn anh!

Cô gái ngắm nghía nó một hồi rồi phán:

_Xinh wá!- Rồi cô nàng lại way lên xem phim. Nó ghé vào tai Shin, hỏi nhỏ:

_Bạn gái anh đấy ak?

_Không hẳn!

_Là sao?

Shin cười cười, nói thầm vào tai nó:

_Chảnh wá, anh kua xong rồi đá xuống đất, dạy cho cô ả một bài học!

Nó sững sờ trước thú nhận thật lòng của Shin. Shin mà nó wen đào hòa thế ư? Tay Shin
đang quàng lên vai cô gái kia mà thật sự thì trong lòng chẳng iu thương cô ta gì...Nó định
thần, nói thêm câu:

_ Sợ anh thật!- rồi way đi luôn. Lén lắc đầu le lưỡi, nó nghĩ thầm "Xã hội hiểm ác thật,
lòng người thật là khó đóan. Phục anh Shin wóa, diễn pro thật, diễn viên có khác!"

_Ai thế?- Thường Khánh đang chăm chú nhìn nó từ lúc nào.

_Ah..người wen í mà!

_Thật ak?

_Nhìn mặt tui giống người nói dối lắm ak- Nó lấy ngón trỏ chĩa vào mắt mình, tiếp- Coi
phim đi!

Thường Khánh tủm tỉm cười, nhìn nó mà không nhìn lên màn hình, nghĩ thầm "Đáng iu
wóa!"

-----------------------------------------------------

Còn gần tháng nữa mới kiểm tra một tiết giữa học kì mà mấy bữa nay trường nó đã rục
rịch chuẩn bị đề. Nó và một số đứa khác ôn bài túi bụi. Một số đứa thì vẫn nhởn nhơ, trong
đó có Thường Khánh. Phải nói anh chàng là một "hiện tượng lạ", anh chàng đã từng khai
zới nó là "Từ nhỏ đến lớn tôi ít khi nào phải học bài!" Thế mà năm nào điểm tổng kết vẫn
chót vót trên mây. Không đút lót, không cop bài, không chơi tài liệu, phát bài ra thì nửa
thời gian là xong. Đã thế lại là con nhà giàu, đẹp trai, thành tích học tập thì khó ai wa nổi
(năm nào mà hok nhất trường), mấy nàng hok mê mới lại. Nó là hot girl cặp với tên này đi
ra đường cũng được hỉnh mũi thêm một chút trước những ánh mắt trầm trồ ngưỡng mộ
nhìn hai đứa. Hôm wa trong rạp chiếu phim cũng zậy Tuy bạn không cao nhưng ai ai cũng
phải ngước nhìn!

Tiết Văn. Đang hì hụi chép bài thì....

_Thùy Anh! Ra đây một chút!- Cô Tổng phụ trách bất ngờ đứng trước lớp nó, pả way vào
nói với cô Văn- Chị Chi cho em mượn Thùy Anh một chút!

Pà Văn gật đầu. Nó ngơ ngác đứng lên rồi bước ra khỏi lớp, lòng chẳng hỉu mô tê chi cả.
Nó đâu biết rằng có một ánh mắt đang nhìn nó tội lỗi....

_Thùy Anh! Cô không ngờ một học sinh gương mẫu như em lại có thể làm chuyện đó!- Pà
cô nhìn nó với vẻ mặt thất vọng. Nó đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, gượng cười:

_Cô..Em hok hiểu.

Pà cô đặt hai tay lên vai nó:

_Em nói thật với cô đi, cô biết hết rồi!

_Nhưng nói thật chuyện gì ạ?

_Chuyện em gian lận đề kiểm tra môn Lý!- Pà cô nhẹ nhàng nói.

Nhưng những lời nói nhẹ nhàng kia như cái búa đập vào đầu nó. Nó tê người. Gian Lận đề?
Mình là ai zậy chứ? Nó không nói ra hơi, giống người lên cơn đau tim:

_Thưa..thưa cô...Sao....Sao lại..-Nó ngừng lại một chút để lấy lại bình tĩnh- Sao lại có
chuyện em gian lận đề, chẳng lẽ thành tích học tập của em không chứng minh được điều
gì sao?

_Cô cũng không muốn tin, nhưng...nhưng Tuyết Phương nói là kiểm tra túi xách của em là
biết ngay...

Nó ngỡ ngàng:

_Tuyết Phương? Chính bạn ấy nói với cô là em gian lận đề?

Pà cô khẽ gật đầu. Nó không muốn tin vào sự thật đó. Năm lớp 7, nó và cô bạn còn là "đôi
bạn cùng tiến", phải nói là nhờ nó Tuyết Phương mới có học giỏi như ngày hôm nay..Zậy
sao lại...

Nó nói, mắt nhòe đi:

_Chắc có sự lầm lẫn gì đó! Không thể thế được.

Vừa lúc đó thì trống đánh, giải lao. Bà cô ngậm ngùi nói:

_Muốn xem là đúng hay sai, để cô vào kiểm tra túi xách của em!- Nói rồi bả way đí. Nó
theo sau.

Pà tổng phụ trách lục túi xách của nó trước con mắt ngạc nhiên, ngu người của mấy đứa
trong lớp (trừ một người). Nó gắng cười để tự xoa dịu mình, nói chắc nịch:

_Cô sẽ không tìm thấy gì đâu bởi vì thật sự em...

Nó chưa kịp nói hết câu thì pà cô giơ lên một tờ giấy, được kẹp trong cuốn Địa lí. Nó đọc
được dòng chữ in hoa trên đầu. "...ĐỀ KIỂM TRA 1 TIẾT. MÔN: VẬT LÝ.THỜI GIAN: 45
PHÚT..."Còn có con dấu đỏ cuối tờ giấy "ĐỀ CHÍNH THỨC" và chữ kí của thầy tổ trưởng bộ
môn Lý. Nó như muốn xỉu, chỉ biết lắc đầu, nước mắt trào ra....Đứng không vững nữa, nhỏ
Lam lật đật chạy ra đỡ nó. Nó nói trong màn nước mắt:

_Thưa cô em không....

Lúc này Tuyết Phương đang way đi, cố giấu những giọt nước mắt tội lỗi....Pà cô vừa
thương..vừa tức giận nhìn nó, nói:

_Theo cô lên văn phòng!

Nó buớc đ thoe bà cô, nước mắt cứ trào ra, Thường Khánh và Mạnh Khoa chỉ muốn lao ra
ôm lấy nó, an ủi nó. Như nó, tất cả tụi bạn đề không tin đó là sự thật. Nhỏ Lam chạy theo
sau nó...nước mắt chực chờ tuôn ra theo con bạn

--------------------------------------------------
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/congchuabongdem_2703

congchuabongdem_2703




Age : 20 Join date : 03/09/2009 Tổng số bài gửi : 105 Đến từ : Đà Nẵng

Bài gửiTiêu đề: Re: "A love story of teen" (he he,chiện nì dc lém đó,koi roy` góp í giùm nghe pà kon ^^)   Thu Sep 10, 2009 3:58 pm

Tại văn phòng. Ông hiệu trưởng nhìn tờ giấy, rồi lại buồn bã đưa mắt nhìn cô học trò cưng của mình. Thầy hiệu trưởng nổi tiếng nghiêm khắc, thế mà bây giờ, khi đối diên với "kẻ trộm đề", thầy chỉ biết cười buồn, có lẽ thầy cũng không tin nó đã làm chuyện đó.

_Thùy Anh...-Ổng chậm rãi lên tiếng- Tại sao em lại làm zậy?

Nó nói, nước mắt chảy dài:

_Em không có...

_Theo các thầy cô trong ban giám hiệu thì em đã dựa vào mối wan hệ tốt với các thầy cô
trong trường, nhân lúc giúp thầy cô nào đó mang tài liệu lên phòng, lúc đó cô Thảo vừa in
đề ra xong và đi ăn trưa, em đã....

_Em không có....-Nó như muốn xỉu đi, nhỏ Lam vội ôm lấy nó.

Bà Phó hiệu trưởng lên tiếng, pà nì vốn không ưa nó, cả trường ai cũng thương nó, trừ pà
nì( vì nó dám học giỏi hơn con gái kưng của pả)

_Theo nội wy của trường, ăn trộm đề, tội hơi bị nặng đấy, đạo đức loại yếu, năm nay em
có 10 phẩy chăng nữa thì cũng bị tước mất danh hiệu loại giỏi rồi!- Bà PHT nhìn nó với đôi
mắt khinh khỉnh, nếu không muốn nói là mãn nguyện.

Các thầy cô khác trong phòng nhìn nó, tiếc giùm cho đứa học trò 10 năm làm 1 trong 10
"trùm" khối, vì điểm tổng kết cao ngất ngưởng. Pà PHT liếc nhìn nó thương hại rồi way đi.

Nó vịn chặt tay con Lam, khóc nấc lên...Cố trấn an mình, nó nói:

_Thật sự là em không làm gì cả, em không hiểu sao tờ giấy đó lại nằm trong sách của
em...Nhưng nếu các thầy, các cô đã khẳng định như vậy...em đành chịu nhưng xin các
thầy, các cô đừng báo cho ba em...

Mọi người đồng loạt gật đầu, cảm thương cho cô học trò bé bỏng...nhưng luật vẫn là
luật...nếu hành xử theo tình cảm thì nó đã không bị tước mất danh hiệu học sinh giỏi. Nó
và nhỏ Lam cúi đầu chào các thầy cô trong phòng..Rồi ngậm ngùi bước ra.

Chuyện gì xảy ra cũng xảy ra rồi, nó cố gằng để nước mắt không rơi vì chuyện này nữa
nhưng vẫn "lực bất tòng tâm". Mối nghi vấn lớn nhất trong đầu nó bây giờ là tại sao cái đề
đó lại nằm trong cuốn sách của nó, tại sao Tuyết Phương lại làm zậy, chẳng lẽ ghét nó đến
thế ư? Nó có gây thù chuốc oán với nhỏ đó bao giờ đâu...

Đứng nép vào một bên cửa lớp, nó gạt nước mắt, hít một hơi thật sâu, cố tỏ vẻ tự tin khi
bước vào nhưng khi nó vừa mới đặt chân vào lớp, mọi con mắt đã dổ dồn về hướng cửa
nhìn nó chằm chằm. Nó như khựng lại, chùn bước.

Nó khẽ nhìn Tuyết Phương rồi ngồi xuống, trống đánh ra chơi. Chờ bà cô ra khỏi lớp, nó
lập tức ụp mặt xuống bàn, nức nở. Mâý đứa bạn bu wanh bàn nó, góp tiếng an ủi. Tuy
mang danh bạn trai nhưng Thường Khánh chẳng nói gì, chỉ lẳng lặng nói thầm trong
đầu "Đồ ngang ngạnh đáng iu, chắc chắn tôi sẽ chứng minh rằng em trong sạch..."

* * *

Nó về nhà, cố giấu anh hai đôi mắt sưng mọng lên vì khóc nhiều nhưng anh hai nó là Nhị
Lan thần mà, làm sao mà trốn được. Nó đành kể lại mọi chuyện nhưng vẫn không wên dặn:

_Anh đừng nói cho pa biết...

Nói rồi nó ôm lấy cánh tay vững chải của anh nó, òa khóc. Lão Quân ôm nó vào lòng, vuốt
tóc nó, anh ủi.

----------------------------------

Thường Khánh ngồi trong phòng riêng, hướng mắt về phía cửa sổ, vẻ mặt đăm chiêu suy
nghĩ nghĩ. Bất ngờ anh chàng rút DĐ, bấm số một ai đó.



_Ngày mai sang nhà tôi, tôi có việc muốn giao cho anh.-Gịong lạnh lùng



_Ngày mai tôi sẽ đưa anh danh sách lớp tôi, anh hãy điều tra về thân thế, gia cảnh từng
người rồi báo lại cho tôi!

Đầu dây bên kia cười hề hề:


_Tiền chứ gì? Nếu hòan thành tốt. 50 triệu sẽ là của anh.



Thường Khánh cắt ngang câu nói của người kia:

_Chỉ cần anh làm tốt, đừng ở đó nói phét!- Nói rồi Thường Khánh cúp mấy, lèm bèm trong
họng "Bọn nịnh nọt"

* * *

Như thường lệ, hôm nay chỉ có hai anh em nó ăn cơm với nhau. Đáng lẽ hôm nay tới lượt
nó wét bếp, rửa chén nhưng nhìn thấy đứa em gái như zậy, anh nó không nỡ, đành nói với
nó:

_Mày lên phòng học bài trước đi! Ở dưới đây tao làm cho!

Nó đang buồn, việc gì cũng răm rắp làm theo.

Tới phòng, nó ném người lên nệm, áp tay vào trán, nước mắt lại rơi. Vừa lúc đó, điện thoại
reo lên. Nó bắt máy, không thèm nhìn xem ai:

_Alo^

-Gịong Mạnh Khoa

Nó bật người lên, wệt nước mắt trả lời:

_Không...

<Đừng có xạo! Thường Khánh đâu, không ở đó chăm sóc cô ak?>

_Anh đừng có khùng....

>

_Ê...-Nó chưa kịp nói gì thì Mạnh Khoa đã tắt máy. Nó wăng DĐ lên nệm, chải lại tóc cho
đỡ rối.

10' sau, Khoa có mặt tại phòng nó.

_Còn buồn không?- Anh chàng nhẹ nhàng hỏi nó.

_Thử như tui coi buồn hok?!?- Tuy đang buồn nhưng công suất ngang ngược của nó chẳng
suy giảm một tẹo.

_Làm gì ghê thế? Lên trển, mấy ông thầy, bà cô nói gì với cô?

Nó thành thật khai ra với Mạnh Khoa từ đầu đến cuối. Không bỏ sót một chi tiết, trong đó
có cả chi tiết người vu khống nó là Tuyết Phương. Mạnh Khoa trầm ngâm một hồi lâu, rồi
lại an ủi nó. 9h Mạnh Khoa xin kíu, ra về.

Tuy không có tình ý gì với Mạnh Khoa nhưng nó không thể không công nhận: Ở bên Mạnh
Khoa, nó cảm thấy rất bình yên....

----------------------------

Trên đường về. Mạnh Khoa rút DĐ, gọi cho Thường Khánh:



_Tôi là Mạnh Khoa đây. Tôi mới ở nhà Thùy Anh về. u là bạn trai của cô ấy sao lại không
wan tâm gì đến cô ấy zậy hả?



_Không liên wan đến tôi? Thôi được rồi, tôi nghĩ có chuyện u nên biết...- Mạnh Khoa từ từ
kể lại mọi chuyện anh vừa biết được rồi kết thúc bằng hai chữ- Thế nhé!

Nói xong Mạnh Khoa dập máy, nói thầm "Tuy tôi không là người làm em hạnh phúc nhưng
tôi sẽ âm thầm đứng phía sau tìm kiếm sự hạnh phúc cho em...Two heart of two princes
for only one princess"

----------------------------

Phòng Thường Khánh. "Tuyết Phương ak? Cô bạn đó hiền thế, sao lại...?"-Anh chàng nghĩ
thầm rồi lại bấm máy gọi cho người hồi chiều anh đã giao việc.



_Không cẩn điều tra hết lớp đâu, điều tra một mỉnh Vũ Thị Tuyết Phương thôi, làm cho cẩn
thận đấy!

-Gịong tiếc rẻ

_50 triệu vẫn là của anh!

-Gịong mừng húm
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/congchuabongdem_2703

congchuabongdem_2703




Age : 20 Join date : 03/09/2009 Tổng số bài gửi : 105 Đến từ : Đà Nẵng

Bài gửiTiêu đề: Re: "A love story of teen" (he he,chiện nì dc lém đó,koi roy` góp í giùm nghe pà kon ^^)   Thu Sep 10, 2009 3:58 pm

-Alo^!- Tiếng ba nó phát ra từ phòng làm việc đặt kế phòng nó.

nghỉ việc, chuyện đang bê bối lắm, chủ tịch đến ngay đi ak!>

_Thật sao? Tôi đến ngay.

Nói rồi ba nó wơ vội cái túi trên bàn, khóac cái vest trên móc, rồi mở cửa đi ra. Nó vội
chạy vào phòng, lánh mặt pa nó...Nó không cố ý nghe lén nhưng không hiểu sao hôm nay
nó tò mò đến zậy....

Ra là công ty ba nó đang gặp vần đề tài chính, thế mà không cho hai anh em nó biết, Chắc
ba nó sợ tụi nó chểnh mảng chuyện học hành vì lo cho CTy....Chuyện lại chồng thêm
chuyện....

----------------------

Những ngày còn lại trong tuần ấy nhẹ nhàng trôi wa. Nó đỡ buồn hơn nhưng vẫn lo lắng sợ
papa biết chuyện, nhưng papa bận tối tăm mặt mũi, chuyện học hành của nó do anh hai
nó lo hik, mà dạo này CTy ba nó lại gặp khủng hoảng tài chínhnữa...

Tối thứ bảy.....Nó ngồi một mình trên tầng thụơng. "Nếu bây giờ mà mình nhảy xuống dưới
thì sao nhỉ?" Nó nhìn xuống, chóng mặt "Chắc là mát lắm..."Nó không có ý định nhảy
xuống, nó còn iu đời lắm mà, nghĩ vẩn vơ thế thôi, anh hai nó mà bik được chắc la chết
wá, hì...Đang suy nghĩ vu vơ, chuông điện thoại của nó lại reo, thức tỉnh nó như mọi lần,
lại là tên ngốc ấy.

_Alo^, chuyện gì? Nói trước là bây giờ tôi không có tâm trạng đi dạo đâu đấy! Mà nếu anh
năn nỉ thì tôi có thể suy nghĩ lại...-Nó giở giọng bông đùa



Nó ậm ự. Bây giờ có người nói chuyện cũng đỡ buồn:

_Uh, nhanh lên ak!

15' sau, Thường Khánh có mặt tại tầng thượng nhà nó.

10', không ai nói với ai lời nào. Thường Khánh đành lên tiếng trước:

_Cô đang pùn lắm ak? Sao hok nói gì hết zậy?

_Có gì đâu, tại làm biếng mở mịêng thôi....

_Ba cô biết chuyện chưa?

Nó lắc đầu rồi giải thích thêm:

_Ba tôi đang bận việc CTy, tôi không muốn làm pa rồi thêm....10 năm nay tôi luôn là HS
giỏi, tôi sợ pa sẽ bị sốc như tôi....

Tuy đã hiểu gia cảnh nhà nó, nhưng Thường Khánh vẫn buột miệng:

_Cô là con nuôi của ông ấy ak?

_Uh...Từ nhỏ hai anh em tôi đã không có cha mẹ, đi lang thang khắp thành phố kiếm cái
ăn, khi thì đi móc bịt mũ, khi thì đi làm công cho người ta nhưng còn nhỏ wá nên chẳng
làm được gì, lại còn bị đành chửi rất khủng khiếp...-Gịong nó lạc dần, mắt rưng rưng- May
sao một co nhi viện nổi tiếng nhận hai anh em tôi về..Sống ở đó chưa đầy nửa năm thì pa
tôi đến nhận nuôi...Cuộc sống hai anh em đổi thay từ đó...Tôi thương pa tôi lắm, ông
chẳng có thời gian chăm sóc chúng tôi nhưng mỗi lúc rảnh là ông lại tự tay chở chúng tôi
đi mua nào là wần áo, đồ chơi, ông nghĩ rằng tiền có thể pù đắp tất cả...

Nó khóc....Chưa bao giờ nó khóc nhiều như vậy...Từ ngày về căn biệt thự này, nó ít khi bào
phải khóc, Bởi vì nó muốn gì là được nấy...muốn khóc cũng chẳng chuyện gì để khóc...Ba
nó cũng chẳng bao giờ để nó bị đau, nó là một đứa trẻ năng động nhưng sợ con gái bị té,
ông chẳng bao giờ cho nó chạy nhảy như các bạn cùng trang lứa, cũng chẳng cho nó tập
chạy xe đạp. Nó phải năn nỉ gãy cả lưỡi, mới được chạy xe đạp như ngày hôm nay....Một lí
do khác ba nó nhận nó về nuôi, ngoài tình iu thương trẻ con, tấm lòng nhân hậu, còn là vì
nó trông giống hệt bà vợ wá cố, tức mẹ nuôi của nó....

Nó chưa bao giờ nghĩ đến chuyện làm ăn của ba, nó nghĩ ba nó là một nhân tài về lĩnh vực
kinh doanh. Ý nghĩ đó theo nó từ khi nó vừa bước chân vào căn biệt thự này đến bây giờ.
Nhưng hôm nay thì khác, nó biết công ty ba nó đang bên bờ vực thẳm...Mỗi lần đi làm về,
ông ăn cơm vội vàng rồi lại lao vào công việc, những cuộc điện thoại từ trợ lý, từ những
đối tác cứ ào ào đến...Nó biết ba nó đang rất căng thẳng....

Từng giọt nước mắt lăn dài trên má nó..Sao hôm nay nó dễ khóc thế....Nó cứ sụt sùi
mãi..Nó ghết khóc trước mặt con trai...nó chỉ khóc với anh hai nó thôi. Thế mà bây giờ lại
khóc ngon lành trước mặt tên ngốc này. Xấu hổ wá đi....Bộ dạng nó chắc trông mắc cười
lắm...

_Muốn khóc thì dựa vào vai tôi mà khóc...- Nói rồi Thường Khánh ôm nó vào lòng. Nó cố
gắng đẩy Thường Khánh ra, nó không muốn như zậy, nó không muốn trông yếu đuối trước
mặt anh chàng thêm lần nữa...Tại sao?....Bất lực....Nó không đẩy nữa mà ngoan ngõan úp
bộ mặt nhòe nhoẹt nứơc mắt lên vai Thường Khánh....

Gió thổi nhè nhẹ như an ủi nó. Tiếng chó tru nghe cũng thấy pùn, nhưng bây giờ, nó đang
rất bình yên....Trong một vòng tay ấm áp....Bỗng dưng.....Sao nó buồn ngủ wá...Bệnh cũ tái phát rồi...Mỗi khi khóc xong là y như rằng nó lại buồn ngủ....Nhưng bây giờ không ngủ được.....Để hắn về đã chứ...Không thể ngủ trong lòng một tên con trai...Nhưng sao....
Nó thiếp đi lúc nào không hay. Thấy nó không cử động, cũng không sụt sùi nữa. Thường Khánh nhìn xuống và bật cười, nghĩ thầm " Đồ ngốc, sao lại có thể ngủ trước mặt con trai một cách ngon lành thế này chứ..Thật là..."

Anh chàng bế nó vào phòng, đắp chăn cho nó....Nó ngủ nhìn dễ thương wá, như một đứa
con nít zậy, nó vẫn còn hồn nhiên lắm.....Bất ngờ, Thường Khánh nhẹ nhàng cúi xuống vén
tóc nó rồi hôn lên trán nó.

_Ngủ ngon đi nhé, pé ngốc!

Sau đó Thường Khánh ra về (giải thích thêm mất công bà koan nghĩ bậy )

----------------------------------------------

Mới sáng sớm nó đã xách xe đạp ra khỏi nhà với lý do đi tập thể dục. Nó chỉ muốn ra công
viên để hít thở không khí buổi sáng chút thôi...Đầu óc nó lúc này làm sao thế nhỉ? Nó
không nhớ tối wa mình đã ngủ trong lòng Thường Khánh, nhớ ra rồi chắc thẹn chết...Nó
chỉ nhớ là nó khóc, Thường Khánh ôm nó....rồi mịt mù, hok nhớ gì thêm nữa.....

Nó đang thong dong đạp xe thì thấy bên đường có đám đông đang xôn xao. Vòng ngoài
dựng mấy chiếc Nouvo, SH, Dylan,... Nó tò mò nói thầm:

_Mới sáng sớm lại có chuyện gì thế nhỉ? Hay lại tai nạn?

Sẵn tính hiếu kỳ, nó đạp xe wa đường, lách lách đám đông vào tận hiện trường. Một cụ già
với cái giỏ không trên tay, mấy trái cam lăn lóc dưới đất. Tay cụ già wờ wạng dưới đất để
nhặt cam, hình như cụ không thấy đường thì phải....Kế bên cạnh cụ là mấy người thanh
niên, ăn mặc có vẻ bụi đời, nhưng giàu có đang vừa phủi bụi trên wần áo, vừa mắng pà cụ
xối xả, mặc dù nhìn mấy người đó chênh lệch bà cụ cỡ 50 tuổi..

_Đồ mù! Bộ pà không thấy đường ak, có không thấy thì cũng phải cẩn thận chứ, pà biết bộ
đồ tôi đang mặc có giá mấy triệu không? Thế mà bây giờ bị pà làm dơ hết rồi đấy, đúng là
đồ....- Một đứa con gái trong bọn chửi.

Mấy đứa con trai thay phiên nhau văng tục, đá mấy wả cam của cụ già ra ngoài đường, cụ
vẫn không nói gì...

Mấy người thanh niên dùng những từ ngữ hết sức khiếm nhã để mắng bà già tội nghiệp.
Nó hết sức bất bình nhưng nó còn nhỏ, không dám can chuyện lớn....Nó hỏi bác gái đứng
kế bên:

_Sao bác không can họ?

_Chuyện người ta can làm gì cháu ơi...Mắc công lại rước họa vào thân!- Một câu trả lời làm
nó ngứa tai wá sức.

Nó đọc được trong mắt mấy người xung wanh cũng câu nói đó. Mấy người kia vẫn cứ la
mắng xối xả, những người xung wanh vẫn dửng dưng đứng xem, một số bỏ đi....Thấy
ngứa tay ngứa chân, nó đánh liều lao ra trước mặt mấy người thanh niên:

_Mấy anh chị làm gì zậy?

_Con bé kia! Đi chỗ khác nếu không muốn rắc rối! Một thằng lừ mắt nhìn nó.

_Nếu các người đi thì tôi sẽ đi! Cứ cho là cụ già có lỗi trước nhưng các người la như zậy
chưa sao?

Một đứa con gái tíên đến trước mặt nó:

_Mày lo chuyện bao đồng wá đó, bà cụ đó đụng tụi tao trước, tụi tao có wuyền chửi, không
liên wan đến mày! Đi đi!

_Nếu tôi không đi thì sao?- Nó gan lì

_Aí chà, con bé này....

Mấy người xung wanh bỏ đi vì không muốn rắc rối. Mấy người ở lại nhìn nó = con mắt tội
tội pa lẫn "Ai kiu lo chuyện người ta!"

_Xử nó!- Đứa con gái búng tay cái ***. Cả bọn lao vào đánh nó tới tấp. Nhưng xui cho bọn
này. Một điều bí mật nữa là nó biết võ, nó từng giấu pa nó đang kí lớp Karate hồi năm lớp 7
. Hè lớp 9 pa nó mới biết nhờ những vết sẹo, vết trầy trên tay.

Thêm một ngày năn nỉ nó mới được học tiếp.

Còn bây giờ, trường hợp hi hữu đối với một tiểu thư: Một mình nó chọi 8 người.
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/congchuabongdem_2703

congchuabongdem_2703




Age : 20 Join date : 03/09/2009 Tổng số bài gửi : 105 Đến từ : Đà Nẵng

Bài gửiTiêu đề: Re: "A love story of teen" (he he,chiện nì dc lém đó,koi roy` góp í giùm nghe pà kon ^^)   Thu Sep 10, 2009 4:01 pm

Nó "tung chưởng" xô bọn kia ra rồi thủ thế. Lúc này cụ già kia ngồi phía sau nó mới lên tiếng khuyên can:

_Không cần làm thế đâu con, bà đụng người ta trước mà, không khéo lại liên lụy đến con!

Nó ngoái lại đằng sau, cười:

_Cụ cứ yên tâm, con không sao đâu!

Câu nói vừa dứt là bọn kia lao vào đánh nó tiếp. Nó đỡ đòn người này thì người kia lại lao
tới. Nhưng nó đã ra đòn thì 1 lần cũng đủ làm bọn kia lùi mấy bước. Cuộc đấu tưởng như
sắp ngã ngũ, phần thắng sắp thuộc về nó thì tụi kia chơi vũ khí, đứa nào cũng lôi một con
dao gấp từ trong túi ra, gõ gõ lên lòng bàn tay. Một đứa cười cười với nó:

_Cưng tưởng bọn anh lại đánh thua cưng sao? Xử nó tiếp!- Thằng kia ra lệnh, cả bọn lăm
lăm con dao trên tay lao vào nó.

Nó thoáng châu mày. Phen này khó sống, tay không đấu với 8 con dao. Nó chỉ đỡ chứ
không đánh được, vì nó vừa đưa tay ra định "xuất chiêu" thì 2,3 con dao đã lia tới tay nó
rồi.

Nó lùi về, gập người lại thở hổn hển.

Nó đâu biết rằng, nãy giờ, bên kia đường, Shin đang chăm chú theo dõi từng hành động
của nó trong chiếc limo đen. Anh chàng chỉ tình cờ đi ngang wa, thấy có sự hiện diện của
nó nên bảo tài xế dừng xe lại. Và thế là Shin chứng kiến hành động của nó từ lúc nó lao ra
can đến giờ.

_Tưởng con bé ngang ngược ấy chỉ là đồ con nít không biết gì, chỉ giỏi cứng đầu, hóa ra
cũng dễ thương wá chứ!- Anh chàng mỉm cười.

Phát hiện nó đang yếu thế dần, không suy nghĩ gì, Shin vội lao ra đánh phụ nó. Vừa lúc một con dao lia tới mặt nó, Shin giơ chân đá văng con dao đi. Nó giật mình nhìn sang.

_Shin? Anh làm gì ở đây?

_Cứu em chứ làm gì!

Có thêm Shin, nó như "hổ thêm cánh". Shin đã từng là "trùm giang hồ" bên Hàn Quốc, đối mặt với xã hội đen anh cũng từng thử, nói chi mấy cái việc cỏn con này. Thế nên 5 phút sau thì bọn thanh niên kia đã la liệt dưới đất hết. Shin phỉ phủi tay, chép miệng:

_Ruồi wá!- Rồi anh chàng thét- Còn không mau xéo đi!

Bọn kia lồm cồm bò zậy, đứa ôm tay đứa ôm đầu leo lên xe zọt hết.

Nó vội chay lại đỡ bà cụ đứng dậy.

_Cụ có sao không?

_Bà không sao...- Nó vừa đỡ pà cụ vừa lừ lừ nhìn mấy người xung wanh đang tản ra "Xã
hội gì đâu mà...Tình người để ở đâu chứ...."

_Nhà pà ở đâu để con chở pà về?

_Không cần đâu con, nhà pà gần đây thôi! cảm ơn con đã giúp bà, trời phù hộ cho con!-
Nói rồi bà cụ chống gậy way đi với mấy trái cam lành lặn trong túi.

Shin rảo bước lại gần nó:

_Gớm, nghĩa hiệp wá, không có anh thì giờ này đang trong nhà thương rồi!

_Cảm ơn! Được chưa? Trù ẻo em không hà!

Shin cười hì hì:

_Đi đâu anh chở đi cho!

_Em đi xe đạp mà, em ra công viên chút!

_Ra xem mấy anh zai lực lưỡng tập thể dục ak?- Shin ghẹo nó.

_Uh đấy! Thì sao nào?- Nó nghênh mặt

Shin nhún vai:

_Chả sao! Anh ra công viên với em!

---------------------------------------------

Biệt thự nhà Hy Vân.

_Chính cô làm chuyện đó phải không?- Lâm Danh giận dữ wát vào mặt Hy Vân- Chính cô
đã thuê Tuyết Phương hại Thùy Anh đúng không?

Hy Vân nạt lại:

_Đúng thế đấy, anh làm gì tôi nào?

_Tại sao cô giấu tôi?

_Bởi vì khi anh biết thì anh sẽ không cho tôi làm chuyện đó!

Lâm Danh cứng họng. Đúng thế thật! Lâm Danh mà biết trước thì chuyện đó sẽ không xảy
ra. Hy Vân trấn an:

_Anh yên tâm đi! Rồi sẽ có ngày Thùy Anh thuộc về anh như anh muốn mà!

Giải thích thêm: Lâm Danh là con nuôi của một bà góa làm giáo viên, nhà anh chàng cũng
chẳng khá giả gì, chỉ dư một chút thôi. Lâm Danh cũng được nhận nuôi từ cô nhi viện nổi
tiếng kia. Vậy là 12 năm trước, Lâm Danh và hai anh em nó đã từng "chung một mái nhà".
Việc này chỉ có mình Lâm Danh nhớ. Về một cô bé tóc rối đã từng giành đồ chơi của mình.

-------------------------------------------

_Sao? Đã điều tra ra rồi ak?

Khu ....>

_Được! Ngày mai anh đến nhà con bé ấy, điều tra cho rõ ràng. Xong xuôi hết mới được
đến đây nhận tiền!



_Bíp!- Thường Khánh cắt máy, ném điện thoại lên giường rồi ình lên theo.

Lát nữa lại phải đến CTy. Ít ai biết được, tuy đang học lớp 11 nhưng Thường Khánh đã là
cánh tay đắc lực của papa anh chàng, mấy cuộc giao dịch thành công đều do anh chàng
đứng sau chỉ đạo và góp ý. Anh chàng không muốn ra mặt, nói đúng hơn là không muốn
nổi tiếng wá sớm.

------------------------------------------

Nó về nhà, phóng cái vèo lên lầu. Nó to mồm thật, lỡ kể cho lão Shin nghe luôn rồi. Nghe
xong, Shin chỉ hỏi:

_Có cần anh giúp gì không?

_Cần cũng không mượn anh!

Nó đâu biết rằng, ở ngôi biệt thự nhà bác của Shin, có một người đang nhức tim vì nó.

"Mình thích con bé ấy sao? Không thể nào, từ nhỏ đến giờ mình chả thích ai thật lòng, làm
sao một con bé Việt Nam mới gặp cách đây chưa đầy một tháng lại có thể làm mình dao
động mạnh thế kia?...Shin ơi, mày đừng có khùng nữa mà.."

Shin vung tay đấm bụp bụp lên ngực như người bị đau tim, anh chàng cố khuất phục con
tim tội nghiệp đang đập loạn xạ vì nó. Lần đầu tiên, tim anh chàng đập nhanh thế...Mà
đúng thật, từ nhỏ, anh chàng đã không thật lòng với bất kỳ ai...Bạn gái chỉ wen khoảng 2
tuần là đá! (Con bồ hoa khôi của khóa bị đá văng khỏi vòm cây và tiếp đất một cách đau
đớn cách đây 1 tuần) Lúc đầu anh chàng cũng định kua nó, vì nó vừa xinh vừa thú vị,
nhưng hình như, bi h lỡ iu thật rồi.....

_Con tim ngốc nghêch! Mày đang làm trò gì thế hả?

--------------------------------------------
mai típ hen bà con Very Happy
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/congchuabongdem_2703

Kalling




Age : 20 Join date : 02/09/2009 Tổng số bài gửi : 53 Đến từ : Da` Nang

Bài gửiTiêu đề: sao k0 post tip' nua~ dj   Fri Sep 11, 2009 9:29 pm

mi post tip di...nhanh mj lol!
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/mink_boy96

congchuabongdem_2703




Age : 20 Join date : 03/09/2009 Tổng số bài gửi : 105 Đến từ : Đà Nẵng

Bài gửiTiêu đề: típ đêy,he he,sr vì để mọi ng` chờ lâu nhá,^^   Sun Sep 13, 2009 11:20 am

11T4. Chưa vào học nhưng bọn tiểu wỹ tụi nó đã có mặt đông đủ cả rồi. Lớp nó nổi tiếng nhiều chuyện nhất trường nên chẳng trách bây giờ cái lớp còn hơn một cái chợ vỡ. Nó đang ngồi 888 zới nhỏ Lam say sưa về mấy cái chuyện ba láp trên đời. Bỗng Thường Khánh huých tay vào nó, làu bàu:

_Nói nhỏ lại chút coi! Miệng gì mà như cái loa!

Nó sừng gai nhím lên lập tức:

_Anh nói miệng ai như cái loa hả?!?

_Nói cô đấy!

_Anh...đồ con gián chết dẹp! Anh có tin là tui không thèm làm bạn ga....- Nói chưa kịp nói
hết câu thì bàn tay của nhỏ Lam từ bên kia bay sang bịt miệng nó lại.

Con nhỏ cười huề:

_Chỉ cần nói nhỏ một chút là được mà!

Thường Khánh way đi. Nó tức giận gỡ tay nhỏ bạn ra, wát vào mặt con pạn tội nghiệp:

_Bồ làm gì zậy? Sao lúc nào bồ cũng nhẫn tâm cắt dòng cảm hứng của mình hết zậy?

Nhỏ Lam xá xá nó:

_Lạy bồ! Mình hok hiểu hai người thích nhau kiểu gì mà cãi lộn hoài....Ban nãy hok cản kịp
là bồ đòi đá ngườita luôn rồi. Mình thấy hai người chỉ giống cặp với nhau được mấy bữa
đầu...Hết hiểu nổi hai người.

Nó nghệch mặt ra, mà đúng thật! Lúc nó mới nhận lời Thường Khánh, hai đứa còn "tình tứ"
với nhau được một chút, còn liếc mắt nhìn nhau được bữa trước bữa sau....Còn bây giờ thì
lại như oan gia, hở tí là lại um sùm lên....Mà Thường Khánh cũng lạ thật, tính cách
khôngbình thường, lúc thì tỏ ra lúng túng trước mặt nó, lúc thì tỏ ra dịu dàng, lúc lại như
tảng băng lạnh ngắt.....

Mà chẳng hiểu sao nó thấy vui!

----------------------------------------------------------

Thường Khánh về đến nhà thì thấy người đàn ông hôm trước anh chàng sai đi điều tra
đang ngồi chờ trog phòng khách. May mà hôm nay ba mẹ anh đã đi dự lễ khánh thành nhà
máy mới của tập đoàn SunShine (tập đoàn của ba Hy Vân), nếu hok chắc bị hỏi cung chết
wá!

Anh chàng lao như tên vào nhà, hỏi dồn:

_Sao? Điều tra ra chưa? Đến đây nhận tiền ak?

_Zạ chưa...-Người kia cúi mặt đáp lời-Chiều wa tôi đến nhà nó nhưng con bé đó muốn gặp
mặt người sai tôi làm chuyện này...Cậu chủ tính sao?

Tưởng Thường Khánh phân vân, nhưng vốn là người wuyết đoán, anh chàng nói ngay:

_Chuẩn bị xe đi!-

Với lại chuyện gì phân vân còn được chứ chuyện của nó thì làm sao mà phân vân cho đành

Nhà Tuyết Phương. Gọi là nhà cho sang chứ thực ra đó chỉ là một cái chòi canh bỏ hoang
được mẹ Tuyết Phương cới nới thêm cho rộng hơn lúc còn khỏe mạnh. Tuyết Phương vừa
về tới nhà. Nhà bây giờ chỉ còn lại cô bạn, mẹ cô bạn đã được đưa vào BV nhờ số tiền hôm
trước. Chỉ ngày mai thôi, số tiền còn lại mà Hy Vân đã hứa sẽ thuộc về Tuyết Phương và
mẹ cô bạn sẽ lại khỏe mạnh như xưa.

Đầu ngõ...Thường Khánh bước đi sau lưng người đàn ông. Anh chàng tuy đội nón lưỡi trai,
đeo kiếng mát nâu nhưng khi vừa bước xuống xe cũng đã làm mấy nàng bên tiệm
shopping gần đó lăn đùng ra xỉu trong ngây ngất.

Người đàn ông bước vào nhà. Tuyết Phương tái mặt:

_Lại là ông ak?

Người đàn ông không trả lời, chỉ cúi đầu khi Thường Khánh bước vào rồi nghiêm giọng nói:

_Đây chính là người cô muốn gặp!

Thường Khánh tháo mắt kiếng và nón ra (Một phần vì nực wá). Tuyết Phương sửng sốt:

_Thường Khánh? Là bạn sai người điều tra thân thế mình sao?

Cô bạn wá bỡ ngỡ khi biết rằng người đó chính là chàng thiếu gia đã rừng làm bao nàng
trong trướng chết ngất.

_Đúng vậy! Nhưng tôi không điều tra cô, tôi chỉ muốn biết ai đứng sau vụ này?

_Vụ gì?

_Chẳng phải chính cô hại Thùy Anh sao?

_Tôi.....-Biết chẳng còn đường trốn, cô nàng đành thú nhận- Đúng! Chính tôi đã vu oan
cho Thùy Anh!

_Vì cái gì? Tiền phải không? Ai thuê cô?

Nhớ lại lời dặn, nói đúng hơn là lời hăm dọa của Hy Vân, Tuyết Phương đành nhận tội thay
Hy Vân:

_Không vì gì cả! Không ai thuê tôi! Chính tôi tự làm!

_Thật không? Vậy tiền đưa mẹ cô đi BV ở đâu ra?

Tuyế Phương mặt cắt không còn giọt máu:

_Tôi...tôi mượn ngân hàng

Thấy làm nhẹ không xong, Thường Khánh bèn chơi chiêu wát:

_Nói thật đi! Tôi không cho ai đụng đến Thùy Anh mà thoát đâu!- Chỉ dọa thế thôi...

Tuyết Phương tối sầm mặt lại...Như không còn đường thoát, cô bạn wỳ thụp xuống, òa
khóc....Không ngờ Thường Khánh tỏ ra tức giận lại có thể làm cô bạn sợ hãi đến thế.

Sợ nhất là nước mắt con gái, anh chàng lúng túng thấy rõ. Không ngờ chiêu wát lợi hại đến
thế. Thượng Khánh ngồi xuống cạnh Tuyết Phương, dịu giọng:

_Cô nói thật đi! Tôi sẽ đảm bảo an toàn cho cô, đừng sợ gì hết!

Bất chợt....Tình cảm bạn bè giữa nó và Tuyết Phương lại ùa về trong lòng cô bạn....Tuy cái
gì nó cũng hơn Tuyết Phương....nhưng nó luôn đối xử tử tế, dễ thương, hòa nhã với cô
bạn...Cảm thấy có lỗi với tình bạn giữa mình và Thùy Anh. Tuyết Phương đành ngậm ngùi
nói ra sự thật:

_Đúng vậy, vì những đồng tiền vô tri vô giác kia mà tôi đã làm chuyện ngu ngốc đó.....Vì tiền mà tối đã hại Thùy Anh....Còn người thuê tôi làm chuyện đó là ai, xin bạn đừng hỏi...... Xin lỗi!- Tuyết Phương nghẹn ngào kể.

Không cần nói Thường Khánh cũng biết đó là Hy Vân nhưng người ta giấu thì hỏi làm gì.
Thường Khánh chỉ nói:

_Vậy là rõ rồi...ngày mai đi học sớm....Chúng ta lên văn phòng trình bày sự việc! Chuyện
tiền nong để mẹ bạn pohẫu thuật tôi sẽ lo!

_Nhưng mà...

_Đừng ngại...nhưng đừng cho Thùy Anh biết nhé!

Nói rồi Thường Khánh ra hiệu cho người đàn ông ra về. Tuyết Phương wệt nước mắt trong
lặng lẽ, rồi đi vo gạo nấu cơm để xách vào BV cho mẹ.

--------------------------------------------------------------

Sáng hôm sau...Nó vừa vào lớp thì....

_Chúc mừng Thùy Anh đã được giải oan nha!- Mấy đứa tiểu wỹ lớp nó, tất nhiên không thể
thiếu con Lam (Và tất nhiên không có Thường Khánh trong đám đó) đưa đầu ra, nhe răng
cười với nó, pháo bông giấy được bắn lên, bay tá lả tùm lum.

Nó vừa bất ngờ vừa xúc động.

_Nhưng giải oan chuyện gì?

_Thì chuyện bồ gian lận đề đó....Hồi sáng cô Phụ trách xuống...nói là có người khai đã vu
oan cho bạn nhưng cổ hok nói là ai mà cũng hok cho tụi tui hỏi!- Nhỏ Dung nhanh miệng
trả lời.

Nó ôm chầm lấy con bạn. Vui đến phát khóc:

_Thật sao? AAAAAAAAAAAAAAAAA

Mấy đứa ôm nhau nhảy tưng tưng trước cửa lớp làm mấy lớp khác tò mò wá chời. Nó còn
vô tư lắm, chỉ biết là mình đã được giải oan, chư không thèm truy cứu xem tên "thất đức"
nào hại mình.

Nó đâu biết rằng, mới sáng nay, cô bạn Tuyết Phương vừa đáng thương vừa đáng trách và
tên ngốc Thường Khánh đã lên văn phòng, gặp cô Tổng phụ trách, trình bày sự việc và xin
cô giữ bí mật. Cô đã hứa.

_Này, tìm ra thủ phạm rồi ak?- Mạnh Khoa đặt cánh tay mình lên vai Thường Khánh

Thường Khánh ậm ự gật đầu.

_U siêu nha! Đúng là sức mạnh tình yêu có khác!- Nói thế chứ trong tim đau ơi là đau....

Phía trước mặt hai người, nó vẫn vui vẻ cười nói, thỉnh thoàng lại nhảy tưng tưng lên vì
niềm vui vừa đến...."Đồ ngốc! Trẻ con wá! Không biết khi nào mới lớn lên được đây"- Hai
chàng trai, chung một ý nghĩ về một người con gái....

------------------------------------------------------------

Một tháng sau.

Tập đoàn ba nó càng ngày càng bị đẩy gần đến bờ vực.....Thêm nhiều nhân viên xin nghỉ
việc....Vấn đề tài chính, nợ ngân hàng ngày một chất chồng như núi, ba nó gần như là
đóng đo tron văn phòng, ít khi nào về nhà....Anh hai nó cũng giỏi về lĩnh vực tài chính,
cũng đang dốc hết sức lực kéo tập đòan nhà mình lên....nhưng mọi thứ ngày càng vô vọng.

Mới có một tháng mà ba nó đã trông như già thêm 10 tuổi....Nó lo cho sức khỏe của ba nó
lắm nhưng chẳng biết làm sao.

Một ngày kia.

_"Cộc cộc" Thùy Anh!- Ba nó gõ cửa phòng.

Nó vội xỏ dôi dép bông chạy ra mở cửa:

_Dạ?

Ba nó- với đôi mắt buồn buồn (nó nghĩ zậy)- nói:

_Một đối tác làm ăn của ba muốn gặp con! Con sửa soạn đi! Trang điểm một chút! rồi
xuống duới nhà con nhé!- Nó chưa kịp hỏi thêm gì thì ba nó way đi.

Chẳng hỉu mô tê chi cả nhưng nó cũng làm theo lời ba. Nó trang điểm lên là đẹp phải biết,
mặc bộ đầm trắng muốn viền ren đen, rồi nó bước xuống nhà. Bi h thì ra dáng tiểu thư thứ
thiệt rồi.

Thật ra không phải là một đối tác của ba nó muốn gặp nó mà là con trai của đối tác ấy
muốn gặp nó. Đây là một cuộc gặp mặt hơi bị bất bình thường.

Nó và ba nó đang ngồi chờ ở bộ salon thì một chiếc xe hơi đầy phong cách sang trọng, lịch
lãm tiến đến trước cửa nhà nó. Ba nó vội đi ra. Một wý bà ăn mặc sang trọng và rất đẹp
bước ra, lịch sự bắt tay với ba nó. Rồi đến lượt cánh cửa sau bật ra. lol!
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/congchuabongdem_2703

congchuabongdem_2703




Age : 20 Join date : 03/09/2009 Tổng số bài gửi : 105 Đến từ : Đà Nẵng

Bài gửiTiêu đề: Re: "A love story of teen" (he he,chiện nì dc lém đó,koi roy` góp í giùm nghe pà kon ^^)   Sun Sep 13, 2009 11:21 am

Một chàng hoàng tử bước xuống xe, tháo kiếng mát ra. Và một lần nữa, nó thật bất ngờ khi người đó chính là Shin!!!!!!!!!!!Nó đơ người, sao cuộc đời của nó luôn bị vây wanh bởi những bất ngờ không tưởng tượng nổi thế nhỉ.

Nó không cử động, miệng vẫn chữ A và mắt vẫn chữ O. Nhưng hình như Shin
cũng 'choáng' thì phải. Gương mặt baby + bụi bụi thoáng cau mày lại ngạc nhiên rồi trở vể
bình thường. Anh ch2ng lễ phép cúi đầu chào ba nó. Mấy giây sau, cơ mặt nó giãn ra.

Qúy bà xinh đẹp ban nảy và Shin bước vào cùng ba nó.

_Đây là con gái tôi! -Ba nó đưa tay về phía nó ,giới thiệu với người đàn pà.

_Cháu đẹp lắm!- Người đàn bà cười với nó. Nó có cảm giác nụ cười ấy nói lên điều gì
đó...Gượng cười, nó lễ phép:

_Con cảm ơn ạ!

Nó nhìn lên Shin, anh chàng mỉm cười với nó.

_Con ngồi đó đi!

Ba nó chỉ vào cái salon dài mà nó đang ngồi. Ý ông là muốn Shin ngồi cạnh nó. Shin ngồi
xuống - chẳng có vẻ gì là miễn cưỡng như nó nghĩ. À wên, Shin là diễn viên...cái gì mà
hok làm được chứ, giả bộ chỉ là chuyện nhỏ với diễn viên chuyên ngiệp thôi....

_Bất ngờ lắm hả?- Shin

_Còn phải nói! không tin được là đằng khác!

_Anh còn bất ngờ hơn em!- Shin cười cười

_Huh?- Nó nhăn mặt

Shin không nói gì.....Thật ra trong lòng anh chàng bây giờ cũng đang chứa một mớ hỗn
độn....Hai bên ngồi nói chuyện một hồi. Ba nó vẫn giữ lối nói chuyện như đang face to face
với một đối tác làm ăn. Nó và Shin câm như hến, "con nít" đâu được xen zô chiện người
lớn...Chỉ ngậm mỏ nghe thôi!

Cách nói chuyện của ba nó và người đàn bà kia làm nó lờ mờ đoán ra...Hai gia đình đang
cố tác hợp nó và Shin thì phải, tập đoàn ba nó đang lâm vào thời kì khủng hoảng kinh tế,
mà nhà Shin lại rất giàu, hổng lẽ ba nó định "gả bán" nó?!?

Nó lắc đầu nguầy nguậy, mặt tái xanh, cố xua đi ý nghĩ so mat đó. Người thương kon như
pa nó hok thể làm thế, huhu.

_Em sao zậy?- Shin lo lắng hỏi

_Ah` không sao...

_Sao tái mét thế kia?

_Em không sao mà....

Shin nhìn nó như muốn nói gì đó rồi lại way đi. Buổi gặp mặt kết thúc tốt đẹp. Hai bên
đứng lên chào nhau. Ba nó zà nó tiễn người đàn pà và Shin ra đến cổng- nơi có chiếc xe
hơi đang chờ. Nó cúi đầu chào người đàn pà, Shin cuối đầu chào pa nó.

_Ai thế pa?- Nó hỏi sau khi chiếc xe vụt đi.

_Thì đối tác của ba...Mà hình như con wen anh chàng kia ak?

Nó gật đầu.

_Tốt rồi!- Ba nó vui vẻ, khác hẳn với gương mặt pùn pùn khi gõ cửa phòng nó lúc nãy-
Thôi con lên lầu tắm rửa đi, hum nay con khỏi nấu cơm, đợi anh con về rồi đi ăn ở nhà
hàng!

Pa nó đặt tay lên vai nó, cười, rồi bước vào nhà. Đã lâu rồi, hôm nay nó mời thấy ba nó
cười trở lại, mà lại còn tươi roi rói, rồi bảo là đi ăn nhà hàng nữa. Mấy tháng nay công việc
chồng chất, ăn cơm nhà còn hok kịp nói gì là đi nhà hàng...Uhm đáng ngờ đáng ngờ

Nó vặn vòi sen "Sao thế nhỉ? Đời mình càng ngày càng giống mấy bộ phim thần tượng Đài
Loan....Người đàn pà đó là ai thế nhỉ? Chắc không phải mẹ Shin rồi, mẹ Shin là người Hàn
mà, còn cô này bảo đàm Việt Nam 100%...Khó hiểu....Shin nói là anh ta bất ngờ, thật
không?"

----------------------------------------

Trên xe hơi....

_Dì ak? Sao dì lại hok nói trước zới con người đó là Thùy Anh? Sao dì lại giấu con?- Giọng
Shin cất lên pa chút phẫn nộ cấp độ nhẹ.

_Dì không giấu, tại con có hỏi đâu!- người đàn pà trả lời

_Nhưng dì nói đó là một tiểu thư dịu dàng, đoan trang và tất cả mọi điều không giống cô
ấy!

_Cháu ăn nói lạ nhỉ? Người như thế không dịu dàng, đoan trang là gì! Dì mệt lắm rồi, có gì
cháu cứ gọi điện cho mẹ cháu, mẹ cháu nhờ dì đấy, để dì nghỉ ngơi một chút!

Nói rồi người đàn pà way sang bên kia. Shin thò tay vỗ vỗ lên đầu, thở dài "Dịu dàng, đoan
trang ư, hik, thế là cái câu "Trông mặt mà bắt hình dong" của người VN sắp bị lật đổ rồi..."

* * *

Biệt thự nhà Hy Vân....Lâm Danh đứng dưa vào thành cửa sổ, nhìn ra ngoài trời. Hy Vân
đang đứng đối diện Tuyết Phương, ánh mắt bừng bừng lửa. Tuyết Phương đứng khép nép,
như một chú chim nhỏ bé lạc mất mẹ.

_Gì? Thất bại rồi ak?- Tiếng Hy Vân hét toáng lên như tát nước vào mặt Tuyết Phương

Cô bạn cúi đầu, không nói gì một hồi rồi mới cất tiếng:

_Đúng zậy, nhưng tôi không khai người thuê tôi là bạn, tôi bị hạ hạnh kiểm rồi, bạn còn
muốn gì nữa, tôi không hoàn thành nhiệm vụ nên không nhận số tiền còn lại, tôi về đây!

Tuyết Phương định way đi thì Hy Vân nắm khuỷu tay cô bạn kéo lại.

_Cô tưởng zậy là xong ak?- Gằn giọng

Đau. Tuyết Phương giằng tay ra.

_Chứ bạn còn muốn gì nữa? Bạn không những ích kỉ mà còn độc ác. Vì Thường Khánh mà
bạn không từ thủ đoạn, bạn là một con người mưu mô, tôi thấy sợ bạn thật sứ- "Bản năng
sinh tồn" nổi dậy.

Ai mà chẳng thế, con jun xéo lắm cũng wằn mà, khi bị ép đến đường cùng thì phải phản
công chứ sao. Và đòn phản công này Hy Vân không ngờ tới: một ngưòi hiền lành, yếu đuối
như Tuyết Phương lại thẳng thừng wát lên trước mặt cô ả.

_Cô........- Hy Vân đang nóng giờ lại còn nóng hơn. Không suy nghĩ đắn đo, Hy Vân giơ cao
tay định "giáng" vào mặt cô bạn tội nghiệp. Lâm Danh nãy giờ không nói gì, như là không
có mặt ở đây, vội chạy ra nắm lấy cổ tay Hy Vân, thét:

_Thôi đi!

Tuyết Phương đi ra khỏi phòng, Lâm Danh mới buông tay Hy Vân ra, công nhận anh chàng
mạnh thiệt, bằng chứng là cái cổ tay đỏ lét kia của Hy Vân.

_Sao anh cản tôi?- Wát ầm lên

_Chứ sao cô lại tát cô ấy?- Lật ngược ván cờ

_Vì tôi tức!

_Tức thì cứ đập phá đồ đạc cho đã đi, việc gì phải đánh người ta!

_Anh không thấy nó sỉ nhục tôi sao?

_Thì đã sao? Cô ấy chỉ nói sự thât thôi!

_Anh....- Bốn mắt nhìn nhau, Lâm Danh điềm tĩnh, Hy Vân thì rực lửa

Không khí chùn xuống....Cục lửa trong người Hy Vân tắt lịm rồi nguội đi.

Hy Vân ngồi thụp xuống ghế, không nhìn Lâm Danh, nói:

_Anh về đi! Lát nữa ba mẹ Thường Khánh đến đây! Họ thấy anh ở đây thì sẽ hiểu lầm,
không tốt đâu....

Nửa tiếng sau (tất nhiên là sau khi Lâm Danh ra về), cổng nhà Hy Vân vang lên tiếng
chuông, pà wản gia chạy ra mở cửa. Hy Vân từ trong nhà chạy ra

_Cháu chào hai bác! -Cô ả làm bộ niềm nở.

Sau khi đã an tọa trên salon, ông Duy lên tiếng:

_Chắc con biết hôm nay hai bác đến đây để làm gì...

_Zạ....

_Hai bác nghe người báo lại là Thường Khánh có bạn gái rồi, nên chắc chuyện đính hôn
giữa con và nó sẽ gặp trục trặc, bác không muốn và con cũng không muốn.

Hy Vân thấp thỏm lo lắng, sợ ông Duy biết chuyện mấy tháng nay cô ả đã "khủng bố"
Thường Khánh ra sao thì khó mà chối. Nhưng may cho Hy Vân là ông Duy chẳng biết gì cả,
mà cũng hok nhận ra thái độ khác thường của cô ả, vẫn thao thao bất tuyệt:

_Bác biết tính của Thường Khánh, nó rất cố chấp, chẳng chịu nghe lời ai cả! Để lâu sẽ có
hại cho con...Nên hè này, con và nó sẽ đính hôn thay vì sau khi tốt nghiệp! Bác biết chuyện
này không hợp với lứa tuôi học sinh như các con nhưng đó là cách hữu hiệu nhất nếu con
muốn giữ Thường Khánh.......Con thấy sao?

Hy Vân mừng như bắt được vàng, gật đầu ngay:

_Bác tính sao cũng được ạ!

Ông Duy cười vui vẻ:

_Hỏi lại ý kiến của ba con rồi nói với bác nhé! Lát nữa bác có cuộc họp, bác về đây!

Hy Vân tiễn ông Duy, pà Yến ra đến cổng, đợi chiếc Mercedes phóng đi mới way vào nhà,
lòng khấp khởi mừng thầm "Cá đã lọt lưới rồi! Thường Khánh ơi, để xem anh đối phó với
pa mẹ mình và em như thế nào đây?"

-------------------------------------------------

Cái đồng hồ páo thức đầu giường reo inh ỏi. Nó ngủ trưa, nhưng cũng để đồng hồ báo
thức cho chắc, chiều nay lại phải ra Violet phụ việc mà...Cũng đỡ, bj h còn có thời gian ngủ
trưa, chứ lúc mới vào học, sáng học, chiều lại phải phụ đạo môn Toán trong trường, rồi ù
về nhà đi học thêm. Xoay vòng vòng đến chóng mặt.

Chợt cái iPhone đang cầm trong tay vang lên, là số máy Mạnh Khoa.

_Alo^! Lại có chuyện gì nữa đêy?

- Nhưng giọng và câu nói kiểu này chắc chắn hok phải
của anh chàng.

_Zạ..Phải....

nạn>

Vừa nghe đến đó, trời đất "bỗng dưng muốn sập" trước mặt nó.

_Zạ em đến ngay!

Nói rồi nó cắt máy, vội vàng thay đồ rồi chạy ra cổng bắt taxi đi, hok kịp nói một tiếng với
ông anh. Trong lòng ngổn ngang lo lắng, lo đến phát khóc là đằng khác!
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/congchuabongdem_2703

congchuabongdem_2703




Age : 20 Join date : 03/09/2009 Tổng số bài gửi : 105 Đến từ : Đà Nẵng

Bài gửiTiêu đề: Re: "A love story of teen" (he he,chiện nì dc lém đó,koi roy` góp í giùm nghe pà kon ^^)   Sun Sep 13, 2009 11:22 am

_Mạnh Khoa!-Nó thét lên và như một mũi tên được bắn ra từ cây cung của Lý Tịnh, nó lao vào phòng Cấp cứu.

Trên chiếc giường cuối phòng, Mạnh Khoa đang nằm, mắt nhắm nghiền, mê man bất tỉnh, đầu anh chàng được quấn lại bằng một lớp gạc rất dày, thế mà máu vẫn thấm đến lớp gạc ngoài cùng. Bên giường Mạnh Khoa là một chị y tá đang băng tay lại cho anh chàng một cách thuần thục. Như một phản xạ tự nhiên, nó chạy lại. Lễ phép cúi đầu chào chị y tá, nó hỏi:

_Bạn ấy có sao không chị?

Chị y tá ngước lên.

_À....Em là bạn cậu ấy ak?

_Dzạ....- Kìm lắm nó mới không bật khóc.

_Bạn em bị mất máu khá nhiều đấy, nhưng không sao, chỉ cần bồi bổ là sẽ khỏe lại.

_Mà sao chị không gọi cho ba mẹ bạn ấy mà lại gọi cho em?- Dấu ? to đùng từ lúc nó vừa
nhận cuộc gọi từ BV.

_Tại lúc chị mở danh bạ DĐ của cậu ấy ra thì nó trống huơ tống hoắc, chị còn đang lúng
túng thì cậu ấy cố nói với chị điều gì đó, chị ghé sát tai vào thì nghe cậu ấy đọc lên số điện
thoại của em, lúc đó chị rất bất ngờ, mất máu nhìu thế đáng lẽ phải ngất hẳn rồi, mà hình
như lúc đó cậu ấy chỉ nhớ mỗi số ĐT của em thôi.....Chắc em rất wan trọng đối với cậu ấy
nhỉ? (Bà nì nhìu chjện gúm)

Nó không đáp lại, thật ra là không thể đáp lại, bởi vì nó đang cố ngăn dòng nước mắt đang
chực tuôn.

_Thôi! Em chăm sóc cậu ấy nhé!- Chị y tá đứng lên, cầm xấp giấy tờ đi ra rồi sực nhớ gì đó, chị ý thò đầu vào dặn thêm- Lát nữa em nhớ lên gặp bác sĩ để làm giấy nhập viện nghen!

Nó khẽ gật đầu rồi way vào nhìn Mạnh Khoa, nghẹn ngào bật khóc. Chiếc áo trắng anh
chàng đang mặc lốm đốm máu, trên lớp gạc ở đầu và tay cũng một bệt máu, thân thể thì
chỉ xây xước nhẹ.

"Đồ ngốc! Lúc thập tử nhất sinh cận kề cái chết anh chỉ nhớ đến tôi thôi ak? Anh có ba mẹ
và họ rất thương anh mà, họ sẽ chăm sóc cho anh nhiều hơn tôi, họ có thể hy sinh tất cả
vì anh, còn tôi thì đã làm được gì cho anh đâu....Đáng lẽ người ngồi đây bây giờ là ba mẹ
anh mới phải....Chẳng lẽ anh yêu tôi nhiều đến thế sao?......"Nó gục đầu lện nệm, nước
mắt đầm đìa, ướt đẫm cả nệm. Nó không ngĩ rằng có một ngày nó sẽ khóc vì Mạnh Khoa,
càng không bao giờ nghĩ đến trường hợp tồi tệ thế này.

Bỗng, nó đưa tay nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của Mạnh Khoa, có thể Thường Khánh và
mọi người sẽ cho rằng nó bắt cá hai tay khi nhìn thấy điều này nhưng nó vẫn mặc kệ.....Nó
áp hai bàn tay ấm áp của mình vào bàn tay giá lạnh của anh chàng, siết chặt:

_Xin anh đấy! Tỉnh lại đi mà..........

-----------------------------------------------------

Phòng Shin.

Shin ngồi co giò trước cái laptop, bấm bấm gõ gõ. Nhưng thật ra thì anh chàng đang suy
nghĩ về chyện hôm bữa ở nhà nó. Đúng là đối với nó, Shin có một cảm giác rất khác, chưa bao giờ có trước đây, một cảm giác có thể khiến một người bay bướm như Shin khẳng định chắc nịch rằng: Shin iu nó thật lòng!

Nhưng tại sao dì của Shin không nói thẳng "tiểu thư" đó chính là Thùy Anh ngay từ đầu, phải chăng là sợ Shin hok đồng ý. Cuộc gặp mặt này suy cho cùng thì Shin không được biết trước...Nghĩ đi nghĩ lại anh chàng vẫn chưa hiểu rõ "cơ cấu" chuyện này (Shin hok biết tập đòan ba nó sẽ phá sản nếu mẹ Shin hok giúp). Đành dùng biện pháp bất đắc dĩ zậy!
Shin ném người cái ình lên nệm, wơ lấy pé dế trên đầu giường. Mấy giây sau:

_Mẹ ạ?- tiếng Hàn

(Nói chung cuộc đổi thoại giữa hai mẹ con là tiếng Hàn toàn tập, vì mẹ Shin là người Hàn,
hok rành tiếng Việt)

bé ấy xinh đẹp và ra dáng tiểu thư lắm hả? Mẹ yên tâm rồi!>

_Mẹ, mẹ là người bảo dì 4 làm chuyện đó ak?- Giọng dỗi



_Mẹ!!!!Đúng là con cảm cô bé ấy thật nhưng con hok mun' có được cô ấy bằng cách này!
Mẹ để con tự chinh phục cô ấy = khả năng của mình nha mẹ!!!!!!!!!- Làm điệu nhõng nhẽo
(gì chứ nhõng nhẽo với mẹ là tuyệt chiu hữu dụng nhất từ nhỏ đến giờ đối vời Shin)

Mẹ Shin chần chừ, hok đáp lại.

_Mẹ!!!!!!!!!!!!!!!Đi mà mẹ, mẹ hok tin con trai iu wý của mẹ ak?- Shin nài

Bà Lee- Mẹ Shin thoáng im lặng rồi cũng đồng ý:

Mẹ cúp đây!>

Bà Lee cho điện thoại vào chiếc túi Lady Dior Classic của mình, mỉm cười "Còn lâu mới có
chuyện mẹ hok nhúng tay vào chuyện tình cảm của con, hoàng tử của mẹ ạ! Vì đây là một
trong số ít chuyện mẹ có thể làm cho con trai kưng của mình...."

Mẹ Shin là một nữ nghệ sĩ được xếp vào hàng diva trong giới giải trí Hàn Quốc và cả thế
giới, trong đó có Hollywood. Bà thường đi lưu diễn ở những nơi xa ơi là xa. Bà đã kết hôn
với ba của Shin- một chủ tịnh của một tập đòan điện tử hàng đầu thế giới khi đang ở đỉnh
cao sự nghiệp. Tuy có chồng nhưng vẻ đẹp và sức quyến rũ cũng như sự thành công trên
trong lĩnh vực nghệ thuật của bà không hề sút giảm, kể cả khi bà đã là mẹ của mẹ của hai
đứa con- Shin và em gái anh chàng.

Từ lúc Shin còn nhỏ, bà đã không có thời gian chăm sóc cho anh chàng, bà chỉ biết "đền
bù" cho con bằng những món đồ đắt tiền mỗi khi đi diễn ở một nơi nào đó về và tất cả
những gì Shin muốn....Và bây giờ cũng zậy, có được nó- một con bé thú vị trong tưởng
tưởng của bà Lee- là ước mơ của Shin, vậy thì tại sao bà không thể ra tay chứ........

Chỉ tội cho Shin, cứ tưởng mẹ hiền sẽ làm như lời mẹ nói..... suy nghĩ của Shin chỉ đơn
giản như một đứa con nít, cái tật hiếu thằng cũng zậy (đã từng là trùm mà). Túm lại là Shin vẫn còn hồn nhiên, vô tư lắm...nên chẳng đắn đo gì mà tin lời mẹ hiền ngay! Hic, tội nghiệp thằng nhóc!

--------------------------------------------------------

Trở lại chuyện trong bệnh viện. Như những lần trước, hum nay, sau một trận khóc lóc tơi
bời hoa lá, nó thiếp đi lúc nào hok hay, tay vẫn khư khư nắm chặt lấy tay Mạnh Khoa- cái
bàn tay thon thon đúng điệu thiếu gia ấy đang ấm lại dần....

Chợt, bàn tay anh chàng nhúc nhích trong lòng bàn tay nó. Cảm nhận được điều đó, nó lập
tức bật dậy, tỉnh ngủ. Khẽ lay anh chàng, nó gọi:

_Mạnh Khoa! Anh tỉnh rồi ak? Này, nghe tôi nói gì hok? Mạnh Khoa!

Hai bờ mi dài như mi con gái ấy khẽ mấp máy một hồi, rồi mở hẳn.

_Là cô ak...Sao cô biết tui ở đây?

Gương mặt đầu tiên anh chàng chạm phải khi thức zậy-nó. Hèn chi nãy giờ ngất đi mà toàn
mơ về nó, một người con gái xinh đẹp với nụ cười rạng rỡ như bông hoa mặt trời kiêu sa
và ấm áp.

_Không nhớ gì thật ak?- Nó đặt tay lên trán Mạnh Khoa

_Nhớ gì?

_Thôi đi! Không nhớ cũng hok sao!- Nó phẩy tay

Mạnh Khoa chẳng hỏi nữa, đúng hơn là hok còn sức để hỏi, mất máu mà, đang chóng mặt dữ lắm...

_Sao danh bạ điện thoại trống trơn thế?

_Vius tấn công...

_Đi đâu mà để ra thế này?

_Hỏi cứ như tra tấn, đi mua card, được chưa?

_Xe đâu hok đi? Chiếc Quicket, SH, rồi con xế hơi hum bữa sinh nhật nữa!- Đúng là giống
hỏi cung thật...

Mạnh Khoa áp tay lên trán, trả lời:

_Dzạ thưa chị. Quicket trong tiệm sửa xe, SH em cho thằng em họ mượn, con xế hơi mẹ em lấy đi dự tiệc rồi ạ!

Nó bật cười, xoa đầu anh chàng như mẹ xoa đầu con:

_Ngoan !

Mạnh Khoa không thèm để ý đến điệu bộ bỡn cợt của nó, vì anh chàng vừa phát hiện đôi
mắt đỏ hoe của nó:

_Này, khóc ak?

_Khóc đâu mà khóc!- Chối bay rồi lại đánh trống lãng- Số điện thoại nhà anh số mấy, để
tui gọi người ra trông anh, tối rồi, tui còn phải về nhà nữa!

Mạnh Khoa bật cười, anh chàng thừa biết nó khóc vì ai và vì chuyện gì mà.....

-------------------------------------------

Một chuyện hiếm có, hôm nay ba nó về sớm. Chắc công ty hết bão rồi, cũng tốt. Ba nó,
anh hai và nó lại được ăn cơm chung với nhau, một bữa cơm gia đình thân mật quý báu....

_Con thấy Chấn Dương thế nào hả Thùy Anh?- Ba nó hỏi và gắp bỏ vào chén của nó một
miếng thịt.

Nó wên Shin tên thật là Chấn Dương, suýt nữa là hỏi "Ai ạ?" Nhưng vừa kịp nhó ra.

_Zạ, con thấy anh ý cũng tốt...

_Qúa tốt là đằng khác! Ba chịu cậu ấy rồi đó! Hai đứa cố gắng vung đắp tình cảm đi!

Nó bật lên như trời trồng.

_Gì cơ ak?

_Ngồi xuống đi! Thật ra lúc đầu ba cũng lo lắng về anh chàng này lắm nhưng cách nói
chuyện của Chấn Dương cho ba biết nó là người đáng tin, lại là con nhà gia giáo, mà cũng
có ngoại hình chuẩn, ba thấy nó hợp với con lắm!

Nó thì như chết đứng, hèn chi hôm đó, lúc gõ cửa phòng nó, ba nó buồn buồn mà sau
cuộc gặp, ba nó tươi hẳn lên. Anh nó thì mém sax.

_Ba nói thằng pạn đẹp trai của con hợp với con bé Thùy Anh ngổ ngáo nhà mình ấy ạ?

_Con không thấy thế sao?

Anh nó bụm miệng cười.

_Nhưng mà ba à...- Nó định lên tiếng ******** nhưng lại thấy khớp. May mà ông anh nó
phụ nó nói chêm vô:

_Ba ơi! Thùy Anh nhà mình có bạn trai rồi!

Hok uổng công cho lão Quân biết hết tình tiết chuyện tình cảm của nó!

_Bạn trai?- Ba nó ngạc nhiên- Thằng bé ấy là con nhà ai?- Giọng tiếc tiếc

_Cậu chủ tập đoàn BlackS ạ!- Nó hớn hở vì nghĩ là ba nó sẽ đồng ý ngay và delete dự kiến
zề nó zới Shin ra khỏi đầu.

_Không được!- Sau một thoáng sững sờ, ba nó liền tỏ ra gay gắt- Con phải mau chóng
chia tay với thằng bé ấy ngay! Con và nó sẽ không thành đôi đâu! Không bao giờ!

----------------------------------------------------------------------
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/congchuabongdem_2703

congchuabongdem_2703




Age : 20 Join date : 03/09/2009 Tổng số bài gửi : 105 Đến từ : Đà Nẵng

Bài gửiTiêu đề: Re: "A love story of teen" (he he,chiện nì dc lém đó,koi roy` góp í giùm nghe pà kon ^^)   Sun Sep 13, 2009 11:22 am

_Ba....Tại sao lại zậy ạ...?- Nó tái mặt

_Không sao trăng gì cả, ba nói không là không! Nếu con và nó còn wa lại với nhau thì ba sẽ cho con và Chấn Dương đính hôn ngay lập tức, mà thằng bé đó cũng có vị hôn thê rồi! Con nên từ bỏ nó đi! - Ba nó cau mày tức giận, lần đầu tiên nó thấy ba nó gay gắt zí nó như zậy. Từ nhỏ, cái gì ba nó cũng chìu nó, sao chuyện này lại trở nên như thế....

Ba nó định nói thêm điều gì đó thì chiếc di động trong túi ông đổ chuông, ba nó liền rời khỏi bàn ăn đi ra vườn.

Nó ngồi phịch xuống ghế, ánh mắt vô hồn, chỉ muốn tin điều ba nó vừa nói là một giấc mơ.
Anh hai nó vỗ pặp pặp lên vai nó, an ủi. Nó ăn vội cho hết chén cơm rồi bỏ lên phòng,
trước khi ba nó trở vào.

Nằm dài ra bộ salon trên phòng, nó xem phim, nó đang muốn khóc nhưng khóc chẳng được, thôi thì đành zậy, chứ làm zữ lại thì nó sẽ pị ép đính hôn với Shin liền, pa nó đã nói thì sẽ làm mà....

"Cộc cộc cộc"

"Chắc là pa!" Nó sợ pa nó một mực ép nó chia tay với Thường Khánh thì chết dở. Nó sợ
lắm! Úp mặt xuống ghế, nhắm mắt lại, nó giả vờ ngủ.

"Cộc cộc! Thùy Anh! Tao biết tỏng cái chiêu giả ngủ của mày rồi nhé, mở cửa ra, là thằng
anh đẹp trai của mày đây!"

Ra là anh hai nó, lúc nào cũng giỡn được! Nó chạy ra mở cửa.

_Làm gì mà mặt mày như cái bánh bao chiều thế hả?- Anh nó hỏi

_Chứ em phải cười thế này ak? Nó ngóac cái miệng tới mang tai, cố giấu nỗi buồn vào
lòng, nó không muốn ai thấy nó dưới bộ dạng yếu đuối này.

Anh nó xoa đầu nó:

_Đừng cố vui vẻ như thế nhóc, tao hiểu mày mà...

Bất ngờ, nó way sang ôm chầm anh hai nó, nức nở:

_Chuyện này là sao! Tại sao lại như zậy, em hok muốn tin đâu! Em đã làm gì sai? Anh hai
ơi..hức hức....-Nó nấc lên từng tiếng.

_Không sao đâu, chắc ba có lý do gì đó, cứ từ từ rồi sẽ có cách mà, cứ khóc đi, khóc xong
em sẽ thấy nhẹ người hơn.....

_Nhưng tại sao ba lại làm zậy hả anh?

_Anh không biết nhưng em phải tin anh, chắc là ba có lý do gì đó, nhóc à...em...- Anh no
nhìn xuống rồi bật cười- Ngủ rồi sao? Con nhóc này, vẫn tật cũ nói mãi, chưa chừa...

Anh nó đặt nó xuống giường, đắp chăn lại cho nó, cúi xuống vuốt tóc nó rồi bước ra...

Nãy giờ ba nó đang đứng ngoài cửa, nghe hết mọi chuyện, ông cũng đau lắm nhưng là
người có máu cố chấp, ông chẳng chịu thua ai, cũng chẳng chịu cúi đầu trước bất cứ
ai.....Tuy không phải con ruột nhưng cái tính cố chấp + hiếu thắng của hai anh em nó thì y
hệt ông...

Thấy anh nó đi ra, ông vội bước vào căn phòng bên cạnh. Đợi anh nó đi khuất, ba nó bước
vào phòng nó, khẽ vén mấy sợi tóc bay bay trước mặt con gái, ông cất tiếng nho nhỏ:

_Thùy Anh...Ba xin lỗi...Ba không thể nào để con và con trai ông Duy là một đôi
được....Không thể được.....

_Tại sao zậy ba?- Nó mở bừng mắt

_Con chưa ngủ ak?- Ba nó giật mình

_Ban nãy thì có nhưng lúc ba vào phòng con thì con chợt tỉnh zậy...- Nó gãi đầu- Mà sao
ba hok cho con ....với Thường Khánh?

_À thì ba.......

Đại học Kinh tế. 30 năm trước

_Hoàng Linh! Chờ anh với!- Ba nó- ông Nghĩa lúc ấy chỉ là một anh chàng thanh niên 20
tuổi.

Cô gái tên Hòang Linh way lại.

_Hòang Linh! Em rảnh không! Lát tan học chờ anh nhé, chúng ta đi xem phim- Nghĩa gập
người thở dốc nhưng ánh mắt vẫn rạng ngời.

_Uhm......Em có hẹn với anh Duy rồi.....Xin lỗi anh nha! Em đi trước.

Nói rồi Hoàng Linh way đi....Vừa lúc Duy từ cầu thang đi xuống.

_Hòang Linh! Em chưa lên ak? Lớp bắt đầu học rồi mà!-Duy vòng tay wa vai Hòang Linh
trước mặt Nghĩa, Nghĩa biết Duy không thật lòng yêu Hòang Linh...chỉ là Duy muốn wa mặt
Nghĩa, muốn thắng Ngiã....tất cả chỉ vì lòng đố kỵ, ghen ghét, Duy không muốn thua Nghĩa
lần Thứ 2

..........................

Tại một trường THCS, cách đây 35 năm. Một phòng học đang trong giờ thi Học sinh giỏi
Tóan

_Duy!- Nghĩa gọi khẽ từ cái bàn phía sau.

Duy way xuống:

_Gì hả Nghĩa? - Lúc ấy hai người còn là bạn thân, đi đâu cũng có nhau, người này gặp khó
khăn thì người kia sẽ giúp đỡ và hôm này cũng thế.

_Câu 3 làm sao, chỉ tớ với!- Nghĩa nhìn Duy = ánh mắt nài nỉ

Không chút chần chừ, Duy viết cách giải bài 3 ra giấy nháp rồi nhân lúc giám thị không để
ý, Duy chuyền xuống cho Nghĩa....Nhờ Duy, Nghĩa mới hok rớt, vậy mà cuối cùng người
đoạt giải nhất cuộc thi HSG Tóan năm đó lại là Nghĩa chứ hok phải Duy....

Lòng đố kỵ nổi dậy, từ đó, Duy và Nghĩa hok còn là bạn thân nữa. Suốt những năm cấp 3,
Duy không bao giờ để thua Nghĩa, Duy luôn cố gắng tước đoạt những gì Nghĩa có....trong
chuyện tình cảm cũng zậy....Và cho tới hôm nay, mỗi khi gặp nhau trong các buổi họp, các
buổi đại hội, hai người vẫn hok hề tỏ ra đã từng một thời khắng khít với nhau...Ánh mắt họ
nhìn nhau hok còn ấm áp như những năm cấp 2 mà thay vào đó là sự ghen ghét, đố kỵ,
căm hờn,....

.....................

_Do đó ba hok thể nào để con và con ông Duy thành một đôi! Mà nếu ba có cho phép đi
chăng nữa thì ông Duy cũng sẽ ngăn cấm tới cùng, con nên từ bỏ ý định đó đi thì hơn!

Nói rồi ba nó đi ra khỏi phòng....Đúng là số phận thích trêu đùa với người ta thật!

-------------------------------
mai típ hihihi lol! lol!
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/congchuabongdem_2703

Kalling




Age : 20 Join date : 02/09/2009 Tổng số bài gửi : 53 Đến từ : Da` Nang

Bài gửiTiêu đề: nhanh mj'   Mon Sep 14, 2009 6:28 pm

mi post tip'...ga` la^u wa' tr0i`..... lol!
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/mink_boy96

congchuabongdem_2703




Age : 20 Join date : 03/09/2009 Tổng số bài gửi : 105 Đến từ : Đà Nẵng

Bài gửiTiêu đề: típ tục típ tục,sr vì để pà kon đợi lâu nhá,kaka   Thu Sep 17, 2009 7:50 pm

Nó và Mạnh Khoa bước chầm chậm quanh khuôn viên trường, kiểu nỳ nhìn vào chắc cũng ít nhiều gây hiểu lầm! Nó chẳng để ý tời điều đó, bởi vì tâm trạng nó đang rối bời...Nhìn bề ngoài nó có vẻ mạnh mẽ và ngang bướng, nhưng quen nó, mới biết rằng không phải lúc nào nó cũng có thể tỏ ra mạnh mẽ, vì sâu thẳm trong tâm hồn, nó vẫn chỉ là một cô bé con yếu đuối cần được chở che.......

_Này! Tôi hok biết cô đang giấu giếm Thường Khánh điều gì nhưng tại sao cô lại phải giấu?- Mạnh Khoa lên tiếng, phá tan bầu không khí tĩnh mịch chỉ có tiếng lá xào xạc nhảy múa trong làn gió.

_Tui...- Nó chẳng biết bắt đầu từ đâu để nói cho Mạnh Khoa hiểu.

Mà lạ một điều, nó có cảm giác Mạnh Khoa là một người rất đỗi thân thiết, đến nỗi nó có thể tâm sự tất cả những khúc mắc trong lòng mình với anh chàng. Cũng đúng thôi, Mạnh Khoa là một người có "quyền năng" làm cho người bên cạnh cảm thấy an tâm mà.

_Chuyện khó nói hả?- Mạnh Khoa tiếp tục lên tiếng

_Ba tui...không chấp nhận Thường Khánh.....

Mạnh Khoa đứng sựng lại.

_Tại sao?

_Chuyện dài lắm, nói chung là ba tui và ba Thường Khánh có mâu thuẫn với nhau từ ngày xưa....

_Ra vậy. Thế cô định tính sao?

_Tui hok biết nữa.....

Nó xem Mạnh Khoa như một người pạn thân, như con Lam ý, mà là bạn thân cần nhất là
để chia sẻ lúc vui hay buồn mà. Im lặng một hồi, Mạnh Khoa sực nhớ, lên tiếng như chọc
nó:

_Sao cô hok khóc? Cô hay khóc vì những chuyện thế này lắm mà?

_Anh định giết tui ak? Anh chưa biết mỗi lần khóc xong là tui lăn ra ngủ à....

_Hỏi thế thôi, cô mà lăn ra ngủ bây giờ thì tôi phải cõng cô về lớp đấy, có mà gãy xương
mất!

_Anh nói gì?- Nó quát lên.

Rồi tiếp theo là cuộc rượt đuổi giống y phim hành động của nó và anh chàng. Mạnh Khoa biết nó là người khá vô tư nên pha trò ngay lúc này có lẽ sẽ giúp nó tạm quên đi chuyện nhức đầu đó, có ai muốn thấy người mình iu buồn chứ (và nhất là đối với một người có nụ cười rực rỡ như nó, thì càng không ai muốn thấy nó pùn)

------------------------------------------------------

Nó ngồi xuống, nhập hội bọn con Lam, con Dung. Nhỏ Lam đè nó ra, hỏi:

_Xuống dưới có chuyện gì vui hok? Kể tao nghe coi!

Nó đẩy con bạn sang một bên, phẩy tay:

_Mày đứng nhắc nữa...

Nhỏ Lam định hỏi tiếp nhưng thấy nó đang vui, giờ nhắc lại chắc sẽ phải thấy nó buồn như
ban sáng, nên thôi. Vả lại trước sau gì nó cũng nói cho nhỏ Lam biết, bạn thân mà...

Thường Khánh đang đứng nói chuyện với đám con trai, Mạnh Khoa đi ngang qua, nói thầm:

_Tan học gặp tôi ở cổng sau!

* * *

Tan học..............

Mạnh Khoa và Thường Khánh chia hai đuờng đi khác nhau nhưng đểm đến đều là cổng
sau, sở dĩ phải chia ra là vì nếu đi chung thì hai người sẽ bị nó và cái đám nhìu chjện 11T4
dòm ngó. An tòan vẫn hơn mừ!

Mạnh Khoa đứng dựa vào cái cột to đùng, Thường Khánh đứng kế cái cột đối diện. Mạnh
Khoa luôn là người bắt chjện đầu tiên:

_Tôi nghĩ có chuyện này u nên biết....

_Có chuyện gì thì nói ra luôn đi, đừng vòng vo nữa, tôi không muốn tốn thời gian cho anh
đâu!- Thường Khánh nhà ta vẫn "để bụng" chjện ban nãy khi ra chơi.

Mạnh Khoa bật cười, đúng là cái thói kiêu của mấy thiếu gia nhà giàu.

_Được thôi! Chắc u chưa biết chuyện ba Thùy Anh cấm u wa lại với cô ấy đâu nhỉ....

_Gì?- Bắt đầu wan tâm.

_Đấy! Tôi nói cho u biết rồi đấy, cái chuyện mà u chất vấn Thùy Anh sáng nay, bi h thì làm
gì đó để níu giữ tình củm đi nhé, tôi hết nhiệm vụ rùi, về đây.
Sau một hồi nghe như "sét đánh ngang tai", thấy Mạnh Khoa way đi, Thường Khánh vội vịn
lại:

_Tại sao anh lại nói cho tôi biết chuyện này? Chẳng phải anh cũng thick Thùy Anh sao, đây
là cơ hội lớn để cô ấy thuộc về anh mà!

Mạnh Khoa cười, nói:

_U nghĩ tôi là loại người gì? Tôi không thick mấy trò lợi dụng thế đâu, u yên tâm...Còn vì
sao tôi nói cho u biết ak? Bởi vì........Thùy Anh là người tôi iu, nó không có nghĩa là tôi phải
có được cô ấy, chỉ cần cô ấy được hạnh phúc. Và tôi biết rằng, người có thể khiến cô ấy
hạnh phúc, chỉ mỗi anh mà thôi.....Vì vậy, hãy cố lên, hãy làm người con gái anh iu hạnh
phúc, hy vọng tôi hok nhìn lầm người, giao tất cả cho anh đấy!

Manh Khoa bước đi, rồi như chợt nhớ ra điều gì, anh chàng ngoảnh mặt lại:

_À mà này, Thùy Anh và tình cảm của cô ấy không phải là một thứ đồ vật vô tri vô giác,
thế nên u hãy bỏ cái từ "thuộc về" đi nhá!


Nói rồi, Mạnh Khoa way đi, sải từng bước dài mà trong lòng vui buồn lẫn lộn. Người ta thường nói, con trai khi khóc, nước mắt sẽ chảy ngược vào trong lòng, và đúng thế thật, mỗi khi nhìn nó buồn, thấy nó khóc, Mạnh Khoa như rất muốn ôm lấy nó, khóc cùng nó, nhưng không thể, có lẽ....nước mắt của anh chàng bấy lâu nay đã thấm dần vào trong tim hết rồi.......

---------------------------------------------------

Về đến nhà, tắm rửa xong, nó liền lăn ình ra nệm. Nó rất ghét những lúc như thế này, bởi vì khi không có chuyện gì làm, người ta sẽ nghĩ đến nhiều chuyện khác, mà có lẽ trong trường hợp đó, nó sẽ nghĩ đến chuyện....nó và Thường Khánh bị ba nó cấm......

Nó lục tung tiềm thức, xem có chuyện gì chờ mình làm không...Phải rồi, đi tưới cây. Nó bật
lên, vừa lúc định chạy xuống dưới nhà thì chuông DĐ vang lên pản OST wen thuộc của
Romeo-Juliet.

_Alo^?- Nó wên nhìn xem ai gọi

_Lát nữa ra gặp tôi ở Miu CF nha, tôi có chuyện muốn nói...- Cái giọng hống hách thường
ngày bay đâu mất tiêu rùi, thay vào đó là cái giọng ấm áp. Nhưng giọng nào đi nữa thì đó
cũng chính là Thường Khánh.

_Mới đi luyện giọng ak? Nó chọc

_Nói chuyện với cô một chút là tôi lại bốc hỏa, lát nhớ ra đấy!- Trở về cái giọng kiêu ewn
thuộc rùi.

_Uh uh...- Nó cười giảng hòa.
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/congchuabongdem_2703

congchuabongdem_2703




Age : 20 Join date : 03/09/2009 Tổng số bài gửi : 105 Đến từ : Đà Nẵng

Bài gửiTiêu đề: Re: "A love story of teen" (he he,chiện nì dc lém đó,koi roy` góp í giùm nghe pà kon ^^)   Thu Sep 17, 2009 7:50 pm

10' sau, Thường Khánh đến nhà nó, thấy nói chuyện trong phòng nó không tịên, anh chàng bèn đưa ra ý kiến :đến nhà hàng. Vì hai đứa đều chưa ăn cơm.

Ba nó không có ở nhà, chỉ có mỗi anh nó thôi. Đi ngang qua lão Quân, Thường Khánh cúi đầu lễ phép. Còn nó thì la lên:

_Khỏi nấu cơm cho em nhá!

_Về sớm đó! -Anh hai nó chỉ bảo thế nhưng tinh ý một chút thì ai mà chả biết lão đang
nhìn nó với ánh mắt "Coi chừng ba đó nhóc..."

..........

Nó và Thường Khánh dừng chân (hic, giàu thấy mồ mà đi bộ) tại một nhà hàng nằm khá
gần nhà nó. Nó chưa đên đây lần nào nhưng nghe tụi bạn kháo nhau, chỗ này thức ăn là
khỏi chê...

Chưa kịp gọi món thì Thường Khánh lên tiếng:

_Sao lại giấu tôi?

Nó thừa biết là Thường Khánh đang nói về cái gì nhưng cũng ráng giả nai:

_Giấu cái gì?

_Cô biết quá rồi mà còn giả vờ ak? - Lấy vải thưa mà che mắt thánh hả con

Nó nuốt nước bọt ực ực, hok phải thèm thức ăn đang bay mùi thơm lừng ở bàn bên cạnh,
mà vì chẳng biết nói sao với Thường Khánh, nó đang chẳng biết chui đâu thì anh bồi bàn
bước lại , cúi đầu chào :

_Qúy khách dùng gì ?

_Cho em món này, món này, món này...- Thường Khánh lấy tay chỉ chỉ lên menu, anh
chàng gọi đại để ông bồi đi thôi, chứ chẳng còn tâm trí đâu mà ăn nhiều đến zậy.

Sau khi anh chàng bồi bàn vừa quay đi, Thường Khánh lại tiếp tục tra khảo nó bằng ánh
mắt như muốn "nọi soi" tim gan người ta zậy...

_Nhưng tại sao anh biết chuyện này? Mạnh Khoa nói với anh ak?

Thường Khánh khẽ gật đầu.

Nó way đi hướng khác, rủa thầm trong miệng:

_Nhìu chiện, thế mà cứ tưởng hắn là người tốt cơ đấy, cái đồ 3 bông, đáng ghét!

_Này, chẳng phải chúng ta là một đôi sao, tại sao cô lại giấu tôi?- Tiếng Thường Khánh
như cắt đứt dòng máu nguyền rủa người ta đang sục sôi trong huyết quản của nó.

"Anh wá đáng lắm, vì là một đôi nên tôi mới không muốn anh bị shock"- Nó nghĩ thế nhưng
cứ câm như hến, hok chịu nói ra.

Im lặng, chỉ có 4 con mắt đang nhìn nhau.....

Cuối cùng thì nó cũng nói ra sự thật, vì ai mà đành lòng giấu giếm trước ánh mắt kia cơ
chứ, ánh mắt lạnh bằng ngày xưa đã trở nên ấm áp từ khi nào...vì nó....
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/congchuabongdem_2703

congchuabongdem_2703




Age : 20 Join date : 03/09/2009 Tổng số bài gửi : 105 Đến từ : Đà Nẵng

Bài gửiTiêu đề: Re: "A love story of teen" (he he,chiện nì dc lém đó,koi roy` góp í giùm nghe pà kon ^^)   Thu Sep 17, 2009 7:51 pm

_.....Chuyện là thế đó!- Câu nói kết thúc câu chuyện về "ân óan" mấy mươi năm giữa hai doanh nhân tài ba.

Thường Khánh không lộ rõ vẻ kinh ngạc như nó tưởng, chỉ thóang qua thôi, nó quên rằng anh chàng từ nhỏ đã chẳng biết sợ là gì.

_Ra là cô sợ tôi "đau đớn" nên hok dám nói thật ak?- gỉơ giọng "ta đây có giá"

Nó đỏ mặt (người ta là con gái mà)

_Còn...còn lâu...Anh tưởng anh là ai chứ!

_Ha ha ha ha- Không khí đang lõang dần, bớt căng thẳng rùi

Thường Khánh dựa lưng ra đằng sau, cười một cách thoải mái (nụ cười ấy chỉ xuất hiện khi
đc ở bên nó), bỗng anh chàng phát hiện bên kia nhà hàng, một đám nhà báo, phóng viên
đang bao vây một cái bàn, đèn flash nháy liên tục.

_Hợp tác vui vẻ!- Hai bóng người đứng lên, bắt tay nhau. Thường Khánh chợt nhận ra:

_Ba?

"Wên mất, ba và các đối tác hay đến nhà hàng này kí hợp đồng"- anh chàng nghĩ thầm.

_Gì zậy?- Nó lên tiếng, chồm wa bên Thường Khánh đẻ nhìn ra phía bên kia nhà hàng- nơi
Thường Khánh đang dán mắt vào.

Một ý nghĩ vụt lóe lên trong đầu anh chàng. Thường Khánh nắm lấy tay nó, kéo đi. Nhận ra
đềiu không bình thường, nó giằng ra:

_Anh định làm gì?

Nó không nhìn Thường Khánh mà way wa bên kia nhà hàng, thấy ông Duy (sở dĩ nó biết
mặt ông ý là vì nó rất chăm đọc báo)- ba Thường Khánh và đối tác làm ăn..Nó lờ mờ hiểu
ra ý định của Thường Khánh.

_Này này, đừng nói vời tôi là anh định làm thế đấy nhé!

_Nếu tôi định làm thế thì sao?

Thường Khánh vừa dứt câu là nắm lấy cổ tay của nó lôi về phía ba ba của anh chàng, đối
tác của ông ý và một đám phóng viên nhà báo lăm lăm cái micro, máy chụp hình trên tay.

Một lần nữa, nó dùng hết sức giằng tay ra, nhăn nhó nhìn Thường Khánh:

_Anh điên ak? Ở đó tòan là các tờ báo lớn, anh muốn cả thế giới biết chuyện sao, anh nghĩ
rằng chúng ta có thể đương đầu với gia đình và dư luận được sao?

_Vậy cô không tin vào sức mạnh của tình iu sao?

Một câu đáp lại đầy quyền uy, đến nỗi làm nó như người mất hồn phó mặc cho Thường
Khánh đang kéo nó đi về phía ông Duy...Hic, xui wá, nó hiểu rõ Thường Khánh là người rất
dứt khoát và gan lì mà....Phải rồi, nó phải tin vào tình cảm chứ, nó tự tin lắm mà, phải tự
tin vào bản thân và Thường Khánh chứ.....

_Ba!

Nó và anh chàng đang đứng trườc mặt ông Duy.

Ngay từ khi xuất hiện, nó và anh chàng đã là tâm điểm thu hút sự chú ý của đám nhà báo
đang bao vây, nó nghe loáng thóang "Con trai ông Chủ tịch đây mà....." " Cô bé ấy là ai
nhỉ? Xinh quá! Chắc là bạn gái hả..."

_Con cũng đi ăn ở đây ak?- Rồi ông ý way wa giời thiệu với đồi tác và đám nhà báo - Đây
là con trai tôi!

Người đối tác cười xuề xòa:

_Con trai ông Chủ Tịch, ai mà chẳng biết, cậu ấy giống ông từ hình dáng đến phong cách
làm việc nhỉ (Số là Thường Khánh từng thay ba đi giao dịch với công ty của ông nỳ)

Ba Thường Khánh nhìn nó vẻ dò hỏi, ánh mắt lạnh tựa băng:

_Ai đây?

_Bạn gái con!- Một câu trả lời mạnh mẽ, và dứt khoát.

Mắt ông Duy bắt đầu long lên...Một tên phóng viên lên tiếng:

_Không phải hôn thê của anh là con gái chủ tịch Tập đòan T.O.P sao?

Một wãng lặng. Nó cảm thấy không khí bắt đầu căng thằng.

Thường Khánh bình tĩnh trả lời phóng viên:

_Đúng vậy !Con gái chủ tịch tập đòan T.O.P- Giang Hy Vân là vị hôn thê của tôi nhưng đó
là do người lớn sắp đặt, người tôi iu duy nhất, là cô gái này đây!

Thường Khánh kéo tay nó( nãy giờ đang đứng khép nép sau lưng) ra đứng bên cạnh anh
chàng, mặt đối mặt với đám nhà báo, Bỗng dưng nó thấy hết sợ sệt khi bàn tay Thường
Khánh đang siết chặt lấy tay nó, ấm áp....

Mấy tên nhà páo bắt đầu bấm máy liên tục, một số thì lấy sổ tay và bút ra ghi ghi chép
chép. Thấy tình hình bắt đầu nguy hiểm, ông Duy bèn đứng ra chính giữa, nghiêm giọng:

_Thưa các vị, nó là con trai tôi, chuyện kết hôn của nó và con gái chủ tịch tập đòan T.O.P
đã định sẵn, dù có chuyện gì xảy ra, hai đứa nó cũng sẽ cưới nhau!

May mà ông ý chưa biết nó là con gái ông Nghĩa, nếu không thì còn phản kháng dữ dội hơn
cho mà xem....

_Thưa ba!- Thường Khánh way sang ông Duy- Chuyện gì thì con có thể để ba wuyết định
nhưng chuyện tình cảm của con, con sẽ tự mình giải quyết!

_Con.....- ông Duy mắt long sòng sọc

Các phó nháy nháy liên tục, các nhà páo ghi lại tất cả từng câu từng chữ cuộc đối thoại
giữa chủ tịch Tập đòan BlackS và con trai.
-----------------------------------------------------------
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/congchuabongdem_2703

congchuabongdem_2703




Age : 20 Join date : 03/09/2009 Tổng số bài gửi : 105 Đến từ : Đà Nẵng

Bài gửiTiêu đề: Re: "A love story of teen" (he he,chiện nì dc lém đó,koi roy` góp í giùm nghe pà kon ^^)   Thu Sep 17, 2009 7:52 pm

Thời gian như ngừng quay, không còn một tiếng động nào khác trong nhà hàng, vì những vị khách đang ngồi ăn nãy giờ cũng hạ muỗng nĩa xuống, chứng kiến câu chuyện "thú vị như phim Hàn" giữa ông chủ một tập đoàn lớn và con trai. Chỉ còn lại những tiếng "lách tách" phát ra từ mấy cái máy chụp hình vang lên trong không khí. Nếu thính nữa thì chắc có thể nghe được tiếng bút sột soạt trên giấy, hehe.

_Xin lỗi ba, bây giờ con phải đưa Thùy Anh về!- Hắn lên tiếng sau một hồi "chiến tranh
bằng mắt" với "phụ thân" mình.

Nói rồi Thường Khánh- bàn tay vẫn đang nắm chặt lấy tay nó- kéo nó lách ra khỏi đám
phóng viên loi nhoi và đưa nó về tận cổng.

Và cho đến lúc đang đứng trước nhà nó, hai bàn tay ấy vẫn còn đan vào nhau không muốn
rời, một cử chỉ có thể nói là "lạ lùng" đối với một chàng trai chưa từng thật sự mở lòng với
bất cứ ai....

_Xin lỗi, vì chuyện vừa rồi có thể gây rắc rối cho anh....- Nó lên tiếng.

_Chẳng phải ba cô cũng khó lắm sao, lo cho mình trước khi quan tâm đến tui nhá!-
Thường Khánh nở một nụ cười trấn an nó- nụ cười có thể làm nó yên tâm- ít ra là lúc này...

Tuy không đứa nào nói nhưng từ sâu thẳm trong trái tim, cả hai cùng hiểu một
điều....."Cùng nhau, chúng ta có thể vượt qua tất cả...."

----------------------------------------

Sáng sớm chủ nhật.

Hôm nay tới phiên anh hai nó "trực bếp".Lão Quân xinh zai này, dù có đeo tạp dề, lúi húi
chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà trong bếp thì vẫn xinh zai như thường (thế mới xứng danh
hotboy chính hiệu chớ)

Còn nó thì vẫn đang vô tư "phì phò" trong phòng. Ngày nghỉ mà, phải nướng cho chín luôn
mới "đã", vả lại tận 1h đêm qua nó mới chìm vào giấc ngủ đúng nghĩa, vì cứ nhắm mắt, thì
cái viễn cảnh hai đứa có thể mất nhau bất cứ lúc nào lại hiện ra, không phải là nó không
tin vào tình iu"vĩ đại" của mình, mà là vì...nó và Thường Khánh đều là những "phần tử" rất
nhỏ nhoi khi phải đối đầu với dư luận và gia đình, hai đứa chỉ mới học lớp 11 thôi mà...

Dưới nhà vẫn là hình ảnh quen thuộc: Ba nó, ngồi trên bộ sofa- với tách trà đặt trên bàn,
tay cầm tờ báo. Gương mặt cương nghị nghiêng nghiêng, ánh mắt dán vào tờ báo. Gần 30
năm chèo chống và phát triển công ty, sóng gió thương trường không đủ sức mạnh để che
lấp nét đẹp rắn rỏi, mạnh mẽ còn lưu lại trên khuôn mặt ông. Chứng tỏ rằng, ngày xưa
ông Nghĩa cũng là một "kulboy" có giá.

"BLACKS VÀ T.O.P ĐÍNH ƯỚC CHO CON TRẺ?"

Dòng chữ to đùng đầu trang báo đập vào mắt ông Nghiã. Bất giác, ông Nghĩa cảm nhận
được có điều gì đó không hay trong bài báo. Thế nên tuy chẳng ưa gì mấy đề tài này, ông
vẫn tiếp tục chăm chú đọc.

"Con trai ông Âu Trọng Duy- Chủ tịch tập đoàn BlackS- chàng trai học lớp 11 Âu Thường
Khánh- người được đồn là đứng sau nhiều cuộc giao dịch thành công vang dội của tập
đoàn, có thực sự muốn thành hôn với Giang Hy Vân- cô tiểu thư được chìu chuông từ nhỏ-
con gái ông Giang Việt- chủ Tịch tập đoàn T.O.P? Hay đó chỉ là một cuộc hôn nhân được
hai gia đình định sẵn nhằm phát triển công việc kinh doanh và mối giao hảo bấy lâu nay giưa hai Tập đoàn?"...."Sự thật thì bạn gái Âu Thường Khánh là một cô bé học cùng lớp với
anh chàng. Tối qua, tại nhà hàng Day and Night...."

Và giữa trang báo, tên phóng viên-nhà báo viết bài này "tương" nguyên tấm hình nó đang
khép nép bên Thường Khánh- một cách không thương tiếc lên...

Ông Nghĩa thoáng bàng hoàng & sững sờ. Giây lát sau, ông ném tờ báo lên bàn, mạnh đến
nỗi mặt nước trà trong tách trung chuyển.

_Quân!- Ông không kiềm nổi cơn giận, la lớn.

Anh hai nó đang say sưa "múa chảo" dưới bếp, nghe ba kêu lớn tên mình, lão giật nảy cái
thót, vội chạy lên mà không kịp vặn nhỏ lửa...

_Dạ, ba?

_lên kêu Thùy Anh xuống đây!- Chưa nguôi giận

Nhìn ánh mắt hừng hực lửa giận của ba, dù chẳng hiểu nó đã làm nên tội gì nhưng lão
Quân biết rằng sắp có chuyện lớn, biết rằng em gái kưng của mình sắp tan tành te tua,
nhưng chẳng lẽ lại cãi lời ba, lão đành miễn cưỡng:

_Dạ!-Rồi lão ủ rũ lê bước lên lầu.

.........

_Thùy Anh!- Lão Quân gõ cửa phòng. Nó đang "uýnh răng", vội chạy ra từ phòng tắm, mở
cửa với cái miệng đầy Cogate.

_Gì ma kêu em sớm zậy?- Nó định cười với ông anh nhưng hok dám, lỡ kem uýnh răng trôi
zô họng thì chết dở!

_Đi rửa miệng nhanh đi! Ba đang kêu kìa, không giỡn được đâu, xem ra mày gây chuyện
lớn rồi nhóc ạ!- Anh nó nói bằng một chất giọng thiểu não giùm em gái.

Vẻ mặt hớn hở con nít phút trước bay đâu mất, nó gật đầu:

_Em biết rồi, anh xuống trước đi!

------------------------

_Ba....- Nó đang đứng trước mặt ba, cũng khép nép như hôm đứng bên Thường Khánh, nhưng lúc nỳ hok có hắn ở đây, nó hiểu là nó phải đối mặt với chuyện này một mình, phải
tự xoay sở (có thể có thêm sự "hỗ trợ" của lão Quân)

_Con có biết là vừa xảy ra chuyện gì không ?- Ông Nghĩa nghiêm giọng, ánh mắt đầy tức
giận.

_Dạ...

Nó còn chưa biết phải nói làm sao thì ông Nghĩa đã quát lớn, không để nó nói tiếp:

_Con giỏi quá rồi nhỉ, con không coi người ba này ra gì à?

Nó chưa bao giờ thấy ba mình gay gắt như thế này. Từ khi biết chuyện nó với Thường
Khánh thì ba nó đã thay đổi 180 độ, càng ngày càng nghiêm khắc hơn, khó tính
hơn....Nhưng dù thế nào đi nữa thì nó cũng phải bảo vệ cho tình cảm của mình. Nó hít một
hơi thật mạnh, tự trấn tĩnh mình, noí:

_Thưa ba, trên đời naỳ, người con kính trọng và tôn thờ nhất, đó chính là ba, ba là người
suốt đời này con không bao giờ quên ơn cưu mang và xem con như con đẻ,
nhưng.....chuyện con thích Thường Khánh, con xin ba hãy cho con quyết định và làm theo
trái tim mình__

_Thôi đi!- Ông Nghĩa cắt ngang lời con gái

Thấy tình hình bắt đầu căng thẳng, lão Quân bèn trốn ra một góc, gọi điện cầu cứu cho
Shin- người mà lão biết rằng ba mình rất quy mến và đã xem như "rể hiền". Vả lại, lão
Quân biết thằng bạn mình không phải là kẻ cơ hội, "thừa nước đục thả câu" nên anh chàng
là người lão tin tưởng tuyệt đối.



_Qua nhà tao "cứu bồ" nhanh lên, con bé Thùy Anh sắp bị ba tao dần tơi tả rồi nè!- lên
tiếng "cầu cứu"



_Uh, nhanh lên! Con bé bị ba tao "bóp nghẹt " mất thôi!
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/congchuabongdem_2703

congchuabongdem_2703




Age : 20 Join date : 03/09/2009 Tổng số bài gửi : 105 Đến từ : Đà Nẵng

Bài gửiTiêu đề: Re: "A love story of teen" (he he,chiện nì dc lém đó,koi roy` góp í giùm nghe pà kon ^^)   Thu Sep 17, 2009 7:52 pm

Lão Quân cắt máy, rồi chắp hai tay sau lưng đi qua đi lại như một ông cụ non, chốc chốc lại ngó vào nhà, ruột gan nóng như lửa vì lo cho đứa em gái. Nhưng điệu bộ buồn cười ấy của lão đã phải chấm dứt 5 phút sau đó- tức là khi Shin tới.
Lão trợn mắt khi thấy Shin từ trong xe bước ra:
_Cậu đi bằng xe hay hỏa tiễn mà nhanh thế? Nhà cậu xa lắm mà!
_Tớ vừa ở nhà ông bác....Mất thời gian quá, zô nhà nhanh lên!- Shin giục, xem ra có người còn nóng lòng vì nó hơn ông anh hai thương em- tức lão Quân.
(Shin có một người bác, ông ấy luôn bảo Shin dọn nhà qua biệt thự ông ấy ở chung cho vui, nhưng Shin thích sự tự do nên luôn từ chối, khi nào ông ý kêu, Shin mới wa bên đó ở vài bữa cho ổng yên lòng, còn những bữa khác, Shin vẫn ở tại căn biệt thự nho nhỏ của "ông già" (anh chàng gọi ba mình như thấ) xây riêng cho mình lúc Shin chưa về VN)
……..
_Ba thật hết hiểu nỗi con, sao con có thể vẫn tung tăng vui vẻ với nó trong khi ba một mực không đồng ý?- ông Nghĩa quát, gương mặt cau có giận giữ, hai tay làm rất nhiều động tác chỉ sự tức giận.
Không khí càng ngày càng nặng nề…Nó không dám nói gì nữa, vì người lớn (ở đây là ba nó) sẽ cho rằng nó nói leo, cũng không khóc, vì khóc là tỏ ra yếu đuối, là chấp nhận nó đã thua, đã khuất phục trước sự ngăn cản của ba. Nó càng không cúi đầu trước cơn giận dữ của ba, mà hiên ngang ngẩng mặt như một vị chiến sĩ anh hùng đang đứng trước nòng súng của giặc (So sánh hơi bị quá) , bởi vì cúi đầu là đã tỏ vẻ mình sai, mình có lỗi và đang nhận lỗi. Nó nghĩ nó hành động như thế là đúng, một mực bảo vệ tình cảm trong sáng của nó là hoàn toàn đúng, không có gì sai cả, nên nó không khóc, không cúi đầu ….
Thấy con gái không có vẻ gì là nhận lỗi và đồng ý với sự sắp đặt của mình, ông Nghĩa cứ gọi là “đã giận nay còn giận hơn”
Khi cơn tức giận đã lên tới đỉnh điểm (khó ai mà lường trước được ông sẽ làm gì nó lúc đó, có thể là tát nó chăng?)...thì Shin với vẻ mặt rạng rỡ hết cỡ bước vào. May mà Shin là một diễn viên, bởi khi lòng đang nóng như lửa vì lo cho nó mà phải tươi cười thế này lúc bước vào, thật chẳng dễ gì đối với người bình thường…
_Thưa bác!
Ba nó quay ra, ngạc nhiên:
_Dương à? Cháu đến lúc nào đấy?
Đúng như anh nó đoán , vừa thấy Shin, cơ mặt ba nó đã giãn ra thấy rõ, không còn căng như ban nãy. Sự xuất hiện kịp thời của Shin giống như một cơn gió mát (và mạnh nữa), thổi bay đám mây đen báo hiệu một trận cuồng phong dữ dội trên đỉnh đầu ông Nghĩa., vả lại, ai mà muốn mất mặt trước khách chứ. Mà thử nghĩ xem, Shin là đối tượng ông Nghĩa nhắm đến cho nó, nên ông ấy đâu thể để “chàng rể tương lai” chứng kiến cảnh “ba vợ” đang nổi nóng và giáo dục “bà xã” mình cơ chứ. Ông Nghĩa quan niệm: giới thương lưu không bao giờ làm những việc mất mặt như thế!
Shin giả nai, vẻ mặt ngây thơ:
_Hình như nhà đang có chuyện gì không vui hả bác?
_Đâu có gì, cháu ngồi đi!
Ông Nghĩa quay mặt lại, vui vẻ (hok bik giả hay thiệt) nói với nó:
_Xuống lấy nước cho ba với anh Dương nhanh lên con!
_Dạ…- Nó đáp
Sau lưng nó, lão Quân nắm tay lại, đưa ngón cái lên, ra hiệu “good good!”, rồi nhe rằng cười với Shin.
Shin mỉm cười nháy mắt lại với lão Quân. Thế là mọi chuyện lại êm đẹp.
Nó xuống nhà dưới pha trà, lúc đi ngang qua ông anh hai, nó nói thầm:
_Cảm ơn anh!
Lão Quân giả vờ ngu ngơ ngây ngô:
_Con bé này lạ nhỉ? Cảm ơn là cảm ơn chuyện gì?
Nó không giấu nổi nụ cười, khẽ vỗ bộp bộp vào lưng lão Quân:
_Anh diễn kịch dở lắm, em biết tỏng chuyện anh mươn anh Shin đến giải vây cho em rồi nhé!
Biết không giấu nổi cô em tinh ranh, lanh lợi, anh nó đành cười hề hề:
_Ừ, không có chi,- rồi hứng chí, anh nó tuôn luôn một tràng- Dù công của ta đây trong sự nghiệp giải thoát nhà người không nhỏ, nhưng đường đường là một bậc trượng phu đầu đội trời chân đạp đất, ta đây nào có kể công chi mấy chuyện vặt vãnh đó!- Anh nó vỗ ngực bành bạch.
Nó phá lên cười:
_Thôi đi cha, ngực xẹp lép rồi kìa!
---------------------------------------------------------------
Tại biệt thự nhà Thường Khánh.
Ông Duy ném cuốn báo có bài viết về chuyện tối hôm qua ở nhà hàng xuống mặt bàn, trước mặt Thường Khánh, cuốn báo tiếp đất, ý wên, tiếp mặt bàn, tạo ra tiếng “bạch!” rất to.
. Nhiệt độ cơ thể ông Duy bây giờ còn cao hơn cả ông Nghĩa ban nãy.
_Tại sao tao lại sinh ra đứa con như mày?!? Mày gây chuyện lớn rồi, mày biết đây là tờ báo tầm cỡ quốc tế không, ông Luân biết được thì sẽ thế nào? Mày….
Ông Duy thẳng tay chỉ vào mặt Thường Khánh, gầm lên.
Thường Khánh nhà ta vẫn giữ thái độ đúng nghĩa của một tảng băng di động, không hề tỏ ra sợ sệt…làm như là chẳng nghe gì. _Ba!-Anh chàng lên tiếng, không cần đợi ông Duy nguôi giận- Từ nhỏ tới giờ ba luôn quyết định thay con mọi chuyện, con không bao giờ có quyền quyết định, dù đó là chuyện wan trọng cách mấy đối với con, nhưng con luôn xem trọng ba và từ nhỏ đến giờ con luôn nghe theo lời ba …..- anh chàng ngừng lại vài giây- nhưng chuyện này thì khác, con thật sự thích Thuỳ Anh, nếu ba nhất định không đồng ý cho phép Thuỳ Anh và con, thì con xin lỗi, con không thể làm theo ba lần này!
Nói rồi Thường Khánh khẽ cúi đầu chào ông Duy (ra vẻ kính trọng một chút, dù gì ông ý cũng là ba), sau đó anh chàng bước ra khỏi phòng, một cách lạnh lùng, dứt khoát, không đắn đo phân vân.
Ông Duy để Thường Khánh đi mà không gọi lại, không phải vì ông ta cảm động vì những lời nói ban nãy, mà vì ông đang tính những cách khác để ép Thường Khánh phải khuất phục sự sắp đặt của ông. Ông thừa biết rằng đứa con trai duy nhất của mình là một đứa thong minh, quyết đóan, và rất khó bảo, áp dụng phương pháp mạnh bạo này sẽ không bao giờ hiệu quả….
-------------------------------
Violet Res.
_Hôm nay đông khách quá, tui chạy muốn xì khói, còn bồ?- Nhỏ Lam úp cái mâm nhựa bưng thức ăn lên kệ, mệt mỏi quay sang nó.
Nó cũng chẳng khá hơn, cũng mệt lử, nói không ra hơi. Gục mặt xuống cái bàn gần đó, nó trả lời con bạn…trong trạng thái ê ẩm toàn thân:
_Bồ tưởng tui đỡ hơn bồ sao, khu vực tui quản lý khách ra khách vào nườm nượp, đông đến nghẹt thở, bồ thử tưởng tượng xem, bồ chạy toé khói thì tui cũng nẹt lửa.
Rồi hai đứa toét miệng cười. Nhỏ Lam kéo ghế ngồi xuống cạnh nó.
_Nhanh quá, mới đây gần xong lớp 11 rồi.
_Ừ, còn mấy bữa nữa là phải ôn bài túi bụi để thi HK II rùi.- Nó đáp
Nhỏ Lam nhịp tay gõ gõ lên bàn theo điệu một bài hát mà nhỏ thích.
_À quên, chuyện bồ zới Thường Khánh sao rồi, có chuyện biến khả quan nào hok?- Con nhỏ húych húych tay nó, cười cười.
Nó ngao ngán :
_Vẫn bình thường nhưng hình như mọi chuyện ngày càng bị hai nhà kiểm soát gắt gao hơn.
_Yên tâm đi! Hai bồ có love ‘s power mãnh liệt lắm mà?- Nhỏ bạn cười, trấn an nó.
Nó cũng biết thế, mỗi khi bị stress vì nghĩ đến việc bị cấm cản, chỉ cần nhớ đến khuôn măt, giọng nói, thái độ hống hách ra dáng đại thiếu gia kia…thì nó lại phì cười và thấy mọi chuyện vẫn đang tốt đẹp…
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/congchuabongdem_2703

Kalling




Age : 20 Join date : 02/09/2009 Tổng số bài gửi : 53 Đến từ : Da` Nang

Bài gửiTiêu đề: :D kO p0sT nUa~ a`   Fri Sep 18, 2009 9:12 pm

post tip dj...dang de^n' doan hay ma` ko post tip'...... Evil or Very Mad
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/mink_boy96

congchuabongdem_2703




Age : 20 Join date : 03/09/2009 Tổng số bài gửi : 105 Đến từ : Đà Nẵng

Bài gửiTiêu đề: Re: "A love story of teen" (he he,chiện nì dc lém đó,koi roy` góp í giùm nghe pà kon ^^)   Sat Sep 19, 2009 11:10 am

chờ đi kưng,chị post zị là nhìu roy` đóa,kaka
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/congchuabongdem_2703

Kalling




Age : 20 Join date : 02/09/2009 Tổng số bài gửi : 53 Đến từ : Da` Nang

Bài gửiTiêu đề: lau let'...bik bao gi0`   Sat Sep 19, 2009 5:59 pm

post tip' di....ta nghi~ 10 nam nua~ mi m0i' post tip' .... lol! lol!
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/mink_boy96

congchuabongdem_2703




Age : 20 Join date : 03/09/2009 Tổng số bài gửi : 105 Đến từ : Đà Nẵng

Bài gửiTiêu đề: ok man ^^   Sat Sep 19, 2009 7:30 pm

ta post liền,he he
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/congchuabongdem_2703

Kalling




Age : 20 Join date : 02/09/2009 Tổng số bài gửi : 53 Đến từ : Da` Nang

Bài gửiTiêu đề: uh`.....   Sun Sep 20, 2009 8:39 am

ma` mi noi' post lie^n` ma` sa0 k0 p0st.... scratch
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/mink_boy96

congchuabongdem_2703




Age : 20 Join date : 03/09/2009 Tổng số bài gửi : 105 Đến từ : Đà Nẵng

Bài gửiTiêu đề: chít cha   Sun Sep 20, 2009 10:52 am

Kalling đã viết:
ma` mi noi' post lie^n` ma` sa0 k0 p0st.... scratch

ta wên mất,sr nhá,h ta post nà ^^
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/congchuabongdem_2703

congchuabongdem_2703




Age : 20 Join date : 03/09/2009 Tổng số bài gửi : 105 Đến từ : Đà Nẵng

Bài gửiTiêu đề: Re: "A love story of teen" (he he,chiện nì dc lém đó,koi roy` góp í giùm nghe pà kon ^^)   Sun Sep 20, 2009 10:56 am

chap moi na Very Happy
==================================

11T4.

_Này, sao hai mắt thâm quầng thế kia? -Thường Khánh khẽ hỏi nó, ai biết được đằng sau cái vẻ mặt lạnh hơn…tiền kia, người ta đng rất lo lắng…à wên, nó biết chứ!Chắc chỉ mình nó biết thôi!

Nó cười thầm trong bụng, quan tâm người ta thì nói quách ra đi, bày đặt giả bộ làm kiêu….

_Ừ thì tại hôm wa ngủ trễ, hoc bài thi mà! Dạo này anh có vẻ quan tâm đến tui à nha!- Nó bông đùa.

Thế mà cũng làm ai kia đỏ cả mặt.

_Không nói chuyện với cô nữa, mất công lại kãi lộn?- Tuy quay đi nhưng trong lòng anh chàng đang rất muốn hỏi han nó, đại loại như “Cô có chịu nổi áp lực đó không, lúc ba cô biết cô có bị la nhiều không…?”. Nhưng như mọi lần khác, dù gì người ta vẫn chưa bỏ được dòng máu lạnh lùng của một đại thiếu gia….
….

Ba nó và ông Duy biết hai đứa đang bận thi học kỳ, cũng chẳng đả động gì tới chuyện đó vì sợ ảnh hưởng đến “chất lượng thi cử” của “tụi nhỏ”. Nói đúng ra thì chỉ có mình ông Nghĩa- tức ba nó thôi- nhưng hình như ông Duy cũng dịu đi bớt, có lẽ một phần là do lí do trên, một phần vì đối với Thường Khánh, nếu áp dụng chiêu thức mạnh bạo sẽ chẳng đi tới đâu cả…(Cài nỳ nói rùi, khỏi giải thích thêm nhá)
…………….

_Sao? Anh có định tham gia kế hoạch này không?- Cái giọng thách thức của Hy Vân vang lên trong phòng riêng của cô ả, nên khỏi nói chắc cũng biết cô ả đang nói chuyện với ai.

Không có tiếng trả lời. Hy Vân dung chiêu đánh vào yếu nguyệt –là khơi lại mục đích hợp tác í.

_Thôi nào, Lâm Danh, rốt cuộc anh là con người kiểu nào zậy, tôi nhớ lúc đồng ý hợp tác chuyện này, anh có vẻ rất xảo quyệt, mà nếu nói trắng ra thì cái đó gọi là “đểu”. Sao bây giờ anh cứ lưỡng lự những chuyện nhỏ nhặt này chứ, con người tôi muốn ở anh là con người của trước kia…Nếu anh cứ như zậy, thì anh sẽ không có được Thuỳ Anh, anh hiểu không?

_Tôi hiểu- Lâm Danh lẳng lặng trả lời- Tôi cũng không biết tại sao tôi lại trở nên như thế nữa, tôi cũng như cô, cũng muốn trở lại như con người của ngày xưa- một con người ranh ma,đểu đúng chất và rất đào hoa…Nhưng đành bất lực…

_Trời ơi! Tôi điên với anh mất thôi!- Hy Vân mệt mỏi đưa tay lên trán- Từ khi nào zậy?

_Có lẽ từ khi tôi nhìn thấy nụ cười đó…Tôi muốn mãi mãi được nhìn thấy nụ cười đó…Tôi không muốn làm cô ấy đau___

_Đồ ngốc!- Hy Vân điên tiết ngắt lời- Nếu anh yêu nụ cười đó, nếu anh muốn nhìn thấy nụ cười đó mãi mãi…thì trước tiên, nó phải thuộc về anh đã…..Anh đã lún sâu vào chuyện này rồi, không quay lại được nữa đâu…Anh phải nghe theo tôi. Được chứ?- giọng cô ả như muốn hăm doạ người ta.

Lâm Danh lặng lẽ gật đầu. Không phải vì sợ Hy Vân mà vì…Đúng, anh chàng biết mình đã đi xa bờ rồi, không quay vào được nữa…Dù gì, một con người thuộc chủ nghĩa chiếm đọat như anh chàng cũng không đành long nhìn thấy tất cà công lao bao lâu nay bị quăng đi phũ phàng.

Dựa lưng vào bờ tường, hai tay đút túi, Lâm Danh ngửa mặt lên trần, nghĩ thầm “Có lẽ mình phải quay về với con người thật của mình thôi….”(Hy Vân nghe được chắc mừng húm.)
……..

Một buổi sáng đẹp trời (thật ra thì cũng bình thường như những buổi sáng khác, nhưng nó vừa thi xong- tức là vừa quẳng đi một gáng nặng- nên nhìn đâu cũng thấy đẹp.)

…Nó lật đật dắt xe đạp vào bãi….Rồi vù một phát, nó đã đứng trước bảng tin trường- nói đúng hơn là “cái bảng đa năng” vì cái bảng này được dùng vào cả chục việc khác nhau, và bây giờ, nó được dùng để show ra kết quả thi HK II của học sinh trong trường- từ khối 10-12 và số điểm tương ứng với từng quý danh
(Tất nhiên không phân biệt từng lớp, chỉ phân biệt các khối với nhau thôi, điểm cao nhất thì đứng đầu bảng)

Nó căng mắt nhìn vô zòng chữ lí nhí ở cột khối 11. Và dòng chữ đầu tiên đập vào mắt nó.

Tên Lớp Số điểm

….Âu Thường Khánh ____11T4____ 9,9

Nó chẳng ngạc nhiên mấy, tên này nổi tiếng học siêu mà, chỉ làu bàu “Nhất bảng cơ đấy…..Tên này phải mà có máu chảnh thì mình chắc chẳng ngồi kế hắn được đâu…”- Nó lắc lắc đầu. Mà nó định xem điểm nó trước rồi mới liếc nhìn những cái tên khác như…hắn, rùi con Lam, rùi Mạnh Khoa,…Nhưng hắn đứng đầu bảng, thế nên con mắt tình cờ đập vô thôi..

Nó lại tiếp tục nhìn vào bảng.

….Huỳnh Mạnh Khoa___11T4____9,7

Anh chàng Mạnh Khoa baby dễ thương này cũng đứng nhì khối đấy nhé!

Trương Thanh Long____11A2____9.7

Trần Mai Thuỳ Anh____11T4____9.6

Nó như muốn rú lên sung sướng…Ai mà tin được, năm lớp 10 nó chỉ đứng đồng hạng 5 của khối với số điểm 9.2 thui. Năm nay hạng 3, thick wá cơ! cứ tưởng năm nay, do dính vào mấy cái chjện tình cảm rắc rối thì học lực của nó sẽ tuột dốc, ai ngờ lại một nấc lên mây….Mà nó thì nổi tiếng dễ thương, lễ phép nên các thầy cô cũng quý nó (cũng được xem là 1 trong các lí do nhỉ)

Còn nhỏ Lam đứng thứ 7 khối với 8.8 điểm, chắc nhỏ cũng biết rồi, con nhỏ cũng nôn nao vì chuyện thứ hạng như nó thôi.

Bonus thêm này: Hy Vân đồng hạng 3 với nó, Lâm Danh đứng thứ 5 (9.1)


…Nó hối hả chạy vào lớp (để chúc mừng cũng như an ủi vài đứa bạn), năm nay lớp nó đứng thứ 3 toàn khối, xếp sau 11C5 và 11A2, cũng giỏi quá chứ?....Trong lớp nó, hình như những gương mặt phơi phới chữ phởn nhiều hơn những gương mặt đưa đám. Khoẻ, bớt được mấy cái miệng khóc pù lu pù loa như năm trước..Nghĩ lại là thấy phát ớn.

_Hế nhô- Nó nhí nhố trước mặt nhỏ Lam sau khi ngồi vào chỗ, Thường Khánh thì chưa zô. (úi, sao lại nghĩ đến hắn chứ lị)

_Đọc bảng rồi hả, mừng hen- Con Lam cười- Loại giỏi là tui mừng rùi, mẹ tui chỉ cần loại giỏi chứ chẳng quan tâm đến điểm…..Còn bồ, chừng nào mở tiệc đây, 9.6 đó nha….

Nó đánh cái “đét” vào lưng nhỏ bạn.

_Bồ thì lúc nào chả đòi ăn

_Thế mới là bạn Lam dễ thương của bồ….

Hai đứa phá lên cười. Đúng lúc nó định rời chỗ đi “chia vui sớt buồn” với đám
bạn thì Thường Khánh vừa bước vào.

_Chúc mừng nhá!- Nó không đợi anh chàng an toạ, thực ra nó thấy vui vui
giùm “ai kia”.

Nào ngờ tên vô lương tâm đó “phũ phàng” (Hok biết giả nai hay “nai” thiệt nữa)

_Chúc mừng chuyện gì?

_Bộ anh giỡn ak? Anh chưa đọc bảng xếp hạng kết quả thi HK II sao?

_Chưa!- Lại “phũ phàng”

_Hazzzz!- Nó lắc đầu “po’ tay”- Anh đứng nhất khối đó. 9.9

_Tưởng gì, thế mà tui cứ nghĩ là chuyện gì ghê gớm lắm...-Câu này phũ phàng
nhất naz`. Nó không mong anh chàng rú lên vui mừng như nó ban nãy, nhưng ít ra cũng phải tỏ ra vui vui cho…lịch sự chớ.

Đứng nhất bảng, lại còn 9.9 là một ước mơ vĩ đại của nhiều người, thế mà hắn
lại xem như chuyện này bình thường như cái bức tường, thà rằng hắn nổi máu chảnh lên, ba hoa đủ điều thì may ra còn “dễ thương” và “dễ nhìn” hơn…nhưng dù gì, lạnh lùng và làm ngơ với mọi chuyện (trừ chiện tình củm của hai đứa)..mới đúng điệu của một hoàng tử băng giá mà nó iu…

Nó chưa kịp nói tiếp gì với Thường Khánh, hoặc ít ra cũng liếc một phát dài dài cho chừa cái tội “phũ phàng”…Thì bọn con gái háo zai trong lớp đã kéo nhau ùa xuống bàn nó như đàn ong sà xuống một bông hoa đầy mật ngọt toả hương quyến rũ (đúng ra thì tớ hok nên so sánh hắn với hoa nhưng chả biết so sánh làm sao nữa)

Nhỏ Lam chép miệng:

_Mấy ả này, người ta đã là “hoa có chủ” mà vẫn hok tha.

Nó cười, cũng chả sao… Vì nó biết tụi háo sắc đó sẽ ủ rũ đi về bàn mình trong
thời gian cỡ 10’ sau là cùng. Bao lần bị tảng băng í phớt lờ mà vẫn còn ngoan cố
chưa chừa, thật tội cho tụi nó….Nghĩ thế, nó bật cười.

Mấy ả bắt đầu nhao nhao:

_Thường Khánh này, cậu giỏi quá cơ, cậu làm cách nào mà học giỏi vậy…

_Ui, cậu giỏi quá, làm gia sư vài môn cho tớ nha..

_Kiếm khắp VN chả ai vừa thông minh vừa đẹp trai như cậu đâu nhỉ?

_Cậu giỏi ngang ngửa Giang Trực Thụ ấy nhỉ? Ước gì mình là Tương Cầm!- Một
lũ mơ mộng thái wá
--------------------
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/congchuabongdem_2703

Sponsored content





Bài gửiTiêu đề: Re: "A love story of teen" (he he,chiện nì dc lém đó,koi roy` góp í giùm nghe pà kon ^^)   Today at 4:34 pm

Về Đầu Trang Go down

"A love story of teen" (he he,chiện nì dc lém đó,koi roy` góp í giùm nghe pà kon ^^) Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 4 trong tổng số 5 trang Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5  Next
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.
-Nếu chèn smilies có vấn đề thì bấm A/a trên phải khung viết bài
Permissions in this forum: Bạn không có quyền trả lời bài viết
Class 8/4 :: 

Thảo Luận Chung

 :: 

Học tập

-
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create a blog