Class 8/4

Forum cua member 8/4 Nguyen Hue school
 
IndexPortalCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Gửi bài mới Trả lời chủ đề này
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5  Next

các bạn có thix chiện nì ko?
33%
 33% [ 2 ]
ko
17%
 17% [ 1 ]
rất thix
17%
 17% [ 1 ]
bt
33%
 33% [ 2 ]
Tổng số bầu chọn : 6
 

congchuabongdem_2703




Age : 20 Join date : 03/09/2009 Tổng số bài gửi : 105 Đến từ : Đà Nẵng

Bài gửiTiêu đề: ??   Sat Sep 05, 2009 7:04 pm

ủa,mi cg~ thix truyện ni àh?
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/congchuabongdem_2703

congchuabongdem_2703




Age : 20 Join date : 03/09/2009 Tổng số bài gửi : 105 Đến từ : Đà Nẵng

Bài gửiTiêu đề: post típ nà,thấy pà kon chờ đợi tội wá,ka ka   Sat Sep 05, 2009 8:14 pm

Là Lâm Danh. Mấy đứa đang pu wanh bàn nhỏ bắt đầu dạt ra tránh đường cho Lâm Danh đi vào. Anh chnàg bước đến trước pàn nó, giọng ân cần:

_Thùy Anh, pạn làm sao zậy?...

Nó không trả lời, vẫn úp mặt xuống pàn. Lâm Danh thình lình nắm tay nó kéo lên, đi ra
khỏi lớp, nó giật tay mình ra nhưng không được. Ra đến giữa sân trường, nó tức giận, cố
hết sức vùng tay ra, lần này thì "trời không phụ lòng người", nó gào lên:

_Anh làm cái gì zậy hả?

_Tui chỉ muốn hỏi pạn có sao không, nhưng thấy trong lớp có nhiều người wá nên....

_Nên anh mới kéo tôi ra đây chứ gì?....-Nó nhìn Lâm Danh rồi bất ngờ way đi. Lần này ,
Lâm Danh không kéo níu kéo làm gì, chỉ hét theo:

_Hãy nhớ là tui luôn thích bạn.

Nó vẫn nhằm phía lớp mình mà bước, không thèm way lại. Đầu óc nó lúc này trống rỗng,
chỉ còn một đống rối bời trong lòng, nó chẳng suy nghĩ được gì nữa...Mọi chuyện xảy ra wá
đột ngột, đến lúc này nó vẫn không tin vào ngững chuyện vừa xảy ra...Tại cửa lớp 11T5,
Hy Vân đang nhìn nó bước đi, lắc đầu lẩm bẩm:

_Làm ăn chẳng đúng kế hoạch gì cả.....Chỉ biết hành động theo tình cảm....

Nó bước vào lớp. Mấy đứa bạn thân lẫn không thân nhìn nó chằm chằm. Nó bước vào chỗ
ngồi, nhỏ Lam nhìn nó, với đôi mắt lo lắng đúng nghĩa của một đứa bạn thân:

_Bồ làm sao zậy Thùy Anh? Sao từ lúc lên đây, bồ cứ như người mất hồn zậy...

Nó không pùn nhìn vào mặt con pạn:

_Mình không sao...

3 tiếng trống vang lên, báo hiệu giờ ra chơi kết thúc. Mạnh Khoa bước vào lớp, nhìn nó
cười. Mấy đứa con gái bàn trên cứ tưởng anh chàng cười với mình, ngất nây suýt lăn ra
đất. Nó không thèm đáp lại, vội way mặt đi. Nó vẫn không ngờ có một ngày Thường Khánh
và Mạnh Khoa đều thick nó.Nó không chấp nhận nổi chuyện này, đối với nó, việc này còn
khó hơn lên trời, ít ra là vào lúc này...Hoang mang....không tin được....

* * *

Tan học, nó lấy xe đạp ra và cắm đầu chạy. Lúc này nó chỉ muốn về nhà, ụp mặt xuống
gối khóc một trận cho đã...Đang phi với tốc độ ngang ngửa mấy pạn gió thì nó chợt nhân
ra có một tên con trai giống hệt Thường Khánh đang đứng pên đường. Nó chạy chậm lại,
mở to mắt để nhìn kĩ xem có phải anh chàng không...Mất 3 giây , nó nhận ra thèng chả
đúng là Thường Khánh.Theo bản năng, nó toan băng wa đường hỏi xem tại sao hôm nay
pỏ học nhưng sự nhớ ra chuyện vừa rồi, lại thôi....Nó way mặt, chạy tiếp thì bỗng đằng
sau có tiếng thắng xe chói cả tai "KÉTTTTT" sau đó là " RẦM", nó giật mình way lại rồi bật
ra tiếng thét hoảng hốt:

_Khánh!!!!!!!!!!!!!!!

Nó chạy lại, mắt long lanh như sắp khóc. Người vừa bị xe đụng là Thường Khánh. Nó wỳ xuống, lay lay vai anh chàng (lúc này đang nằm dưới đất, hai mắt hắm nghiền" Ông tài xế bước xuống, càu nhàu:

_Bộ không biết băng wa đường ak, may mà tui thắng lại kịp....

Nó ngu người nhìn ổng rồi hét lên trong đầu "Nói gì thế? Tông phải người ta mà con la may
ak?" Bất ngờ, Thường Khánh bật dậy, đứng lên, phủi phủi áo wần như chưa có chuyện gì
xảy ra. Nó ngớ người "Lại cái wái gì xảy ra đây?". Thường Khánh kéo nó dẹp vào lề. Ông
tài xế trèo lên xe, bực bội.

_Anh chưa chết hả? -Nó ngơ ngác, tất cả chỉ như một màn kịch.

Thường Khánh nhìn nó bằng đôi mắt lãng tử:

_Chết cho cô mừng ah?

Nó toan hỏi về chuyện Mạnh Khoa nói, nhưng thấy sượng sượng, lại thôi...

_Anh không sao zậy tui đi ak -Nó way đi. Nhưng Thường Khánh đã nắm hai tay nó, kéo lại:

_Cô suýt khóc vì tôi đấy ak?

No' đỏ mặt, nhìn xuống đất:

_ Còn...còn lâu...-Nó giật hai tay mình ra khỏi lòng bàn tay hắn nhưng Thường Khánh càng
siết chặt hơn:

_Tôi chỉ nói một lần thôi, nghe cho kĩ đấy!

_Chuyện gì?-Nó ngước lên.

Thoáng im lặng, mắt Thường Khánh thoáng lộ vẻ bối rối rồi anh chàng bỗng bật ra thành câu:

_Tôi...Tôi yêu em....

Nó như chết sững. Trời! Ba kul boy tỏ tình với mình cùng một ngày, không shock mới lạ,
trong trường hợp này, người ta thì shock vì sung sướng, nhưng nó thì shock vì bàng hoàng.
Nó thẫn thờ nhìn sâu vào đôi mắt sắc lạnh của Thường Khánh, lắp bắp:

_Anh ...anh nói gì?

Thường Khánh phát cáu, buông hai tay nó ra:

_Mệt cô wá, tôi đã pảo là nghe cho rõ, không nhắc lại lần II!

_Nhưng tui chưa nghe rõ- Nó ngước mặt lên, cãi.

Thường Khánh nhìn nó, nổi quạu:

_Tự đi mà hiểu lấy! Đồ con cua!- Rồi anh chàng way lưng đi trước sự ngỡ ngàng không thể
nào hơn của nó. Nó cũng tức mình chạy lại chỗ chiếc xe của mình, lẩm bẩm:

_Sax! Tỏ tình kiểu đó thì ai mà đồng ý cho nổi!- Nó le lưỡi.

Có một điều mà nó không biết, và cũng chẳng ai biết, ngoại trừ pà wản gia.

3 tếng đồng hồ trước khi gặp nó, tại phòng riêng của Thường Khánh.

_Thùy Anh, xin em hãy...Thế thì kỳ wá!- Gịong Khánh vang lên tức tối. Anh chàng ngồi
phịch xuống giường, gãi đầu gãi tai- Nói thế nào bay giờ, nghe cứ sượng sượng, không
wen miệng!

Thì ra anh chàng kul boy nhà ta đang kiếm cách tỏ tình, nhưng từ nhỏ đến lớn, chẳng bao
giờ biểu lộ tình cảm, nên chuyện này đối với Khánh tất nhiên là rất khó.

_Mạnh Khoa nói đúng, nếu mình không nói thật tình cảm với con cua đó, thì mình cũng chỉ
là một thằng hèn mà thôi...có sao nói zậy, mày làm được mà! - Thường Khánh đứng bật
dậy, ánh mắt tràn trề wuyết tâm, thế mà khi gặp nó, lại ra thế này đây.

Sau đó là thời gian nghiền ngẫm những cuốn sách về tâm lý con gái, thời gian chọn đồ
mặc (nhiều wá, chẳng bjk cái nào đẹp),...Lại còn vì nó mà suýt nhập viện vì bị xe tông khi
băng wa đường, thế mà có người vẫn không chịu hiểu cho.

------------------------------------------

7h tối, tại nhà nó.

_Thùy Anh!!!!-Tiếng anh hai nó vang lên sau cánh cửa gỗ.

Nó đang đọc dở cuốn manga, lật đật chạy ra mở cửa:

_Gì zậy anh hai?

_Có thằng nào kiếm mày ngoài cổng kìa!

Nó vỗ vai ông anh,cười cười:

_Gĩơn hoài! thôi để em đọc truyện!

Nó toan đóng cửa thì anh nó ngăn lại:

_Tao rảnh wá ha, bạn mày đứng trước cửa thiệt kìa, không tin thì ra ngòai đó koi..

Nó nhìn anh hai, ngờ vực rồi chạy lại kéo rèm cửa sổ ra, người đang đứng dưới đó là
Thường Khánh. Nó lầm bầm "Sao hok chịu gọi ĐT, đúng là...". Anh hai nó tiến lại:

_Sao mày wan toàn hot boy thế, nhìn mày zậy mà còn đào hoa hơn anh mày nữa!

Nó giãy nãy:

_là bạn thôi mà!!!!!!

_THIỆT hok?

_Thiệt!!!!!!

_Thiệt hả?

_Thiệt mà! Không tin thì thôi!!!-Nó hét toáng lên rồi chạy như bay xuống lầu.

.........

_Anh làm gì ở đây thế?-Nó hỏi, giọng cằn nhằn.

Thường Khánh nhìn nó một hồi lâu khiến nó khó chịu, wát:

_Gì mà nhìn mãi thế?!?

_Đi ăn, tui đói bụng wá!-Thường Khánh lên tiếng, thái độ không giống như thường ngày.

Nó lại dở thói bướng bỉnh vốn có ra:

_Mắc mớ gì tui phải đi!

_Mới chưa đầy hai tuần, định quịt hả?

"Lại cái vụ ô sin, wên mất"-Nó nghĩ thầm.

_Thôi được rồi, dù gì tui cũng chưa ăn cơm....Thường KHánh nghe tới đó thì liền lôi nó đi

_Zậy thì đi thôi...

Ra tới đầu ngõ, đang đi thì....

_Uả, Thùy Anh?

Nó và Thường Khánh đồng loạt ngẩng mặt lên:

_Mạnh Khoa??????-Hai đứa đồng thanh. Mạnh KHoa nhìn Thường Khánh, cười:

_Suy nghĩ lại rồi hả?

Thường KHánh không nói gì, Mạnh Khoa bèn nhìn nó, tiếp:

_Định vào rủ cô đi chơi nhưng có Hoàng Tử rước rồi thì thôi zậy, hai người đi vui vẻ nghen!


Nói rồi, Mạnh Khoa nhìn Thường Khánh bằng đôi mắt khó hiểu, khi đi phớt wa Khánh, Khoa còn đặt tay lên vai anh chàng, mỉm cười:

_Cạnh tranh công bằng mà....

Khoa vừa đi được vài bước thì nó way lại, nói lớn:

_Đợi đã! (Mạnh Khoa dừng lại, way nhìn nó) Hay là mình đi chung đi!

Cả hai hoàng tử đều tròn mắt nhìn nó:

_ĐI CHUNG?????????

Nó vô tư:

_ừ, chẳng phải càng đông càng vui sao?

Mạnh Khoa tiến lại:

_Cô không sợ tôi làm kỳ đà cản mũi hai người hẹn hò ak?

Nó cười hồn nhiên:

_Hẹn hò gì? Đi ăn thôi mà, phải không "đồ vô duyên"?-Nó way lại nhìn Thường Khánh, lúc
này sự giận zữ đang thể hiện wa ánh mắt.

_Thì uh...-Thường Khánh ậm ự trong họng.

_Thấy chưa? Đi thôi!- Nó kéo Mạnh Khoa đi, hai người đi đằng trước,zui zẻ, nói cười, tía lia
biết bao nhiêu là chuyện,không để ý rằng có một cục lửa đang lầm lũi bước đằng sau. "Cái
con cua này, bao giờ em mới chịu hiểu cho tôi đây....?"

* * *

_Nhiều chỗ bán trang phục Halloween thật!-Nó nhìn hai bên đường mọc đầy các shop bán
đồ cho Halloween mà lòng háo hức.

Mạnh KHoa đồng tình:

_Ừ, ở Hà Nội đón Halloween cũng lớn lắm...

Nó way wa Thường Khánh:

_Còn trường cũ của anh thì sao?

Đáp lại nó chỉ là gương mặt hình sự ,lạnh băng và sự im lặng của Thường Khánh. nó vội
hỏi:

_Này Này, có nghe tôi nói gì không?

Nó lấy tay huơ huơ trước mặt Thường KHÁNH, không hiệu wả, Nó bèn đấm lên lưng anh
chàng, hét:

_Anh làm gì zậy? Hồn lìa khỏi xác rồi kìa!!!!!!

Thường Khánh giật mình:

_Gì cơ? Hồn gì?. Nó thở dài ngán nẩgm:

_Anh đi zới tụi tui mà hồn thì cứ để đâu đâu! Chán anh wá.

Thường KHánh im lặng. Mạnh Khoa cười cười, khó hiểu. Nhỏ ngu người:

_Các anh làm gì mà như hai tên tâm thần thế hả?- Hai tên con trai chưa kịp phản ứng gì
thì nó chợt reo lên -A!!!!!!Bánh bao!!!!!Đói bụng wá!!!!!!

Mạnh Khoa và Thường Khánh đồng thanh:

_Để tui đi mua!

Thường Khánh và Mạnh KHoa nhìn nhau chòng chọc, Mạnh KHoa thì bình thường nhưng
Thường KHánh thì có vẻ muốn ăn tươi nuốt sống người ta. Thấy có dấu hiệu không tốt, nó

vội chửa lửa:

_Hai anh đi luôn đi, mỗi người mua cho tui 2 cái! -rồi nó đẩy hai anh chàng đi. Một mình
nó đứng lại, thầm nghĩ "Haizzzzzzz.....Biết bao giờ chuyện này mới kết thúc hả trời????"Nó
thở dài way lại thì đụng phải một người đang đứng nghe điện thoại, dáng vóc có vẻ sành
điệu đúng nghĩa dân chơi.Nó rối rít:

_xin...xin lỗi!- Nó ngước lên và há hốc trước gương mặt wá chuẩn của anh chàng vừa bị nó đụng phải...."Người Việt Nam đây ư? Nhìn giống Hàn Quốc thấy mồ? Nhưng mà dù là người
nào thì cũng công nhận tên này đẹp trai ra phết!!!!"

_Xin lỗi là xong ak?- Tiếng nòi của anh chàng cất lên cắt đứt dòng sy nghĩ của nó." Câu nói
thiếu lịch sự hok hợp zới bề ngoài thanh lịch chút nào"-Nó nghĩ


_Chứ anh muốn gì? -Nó nói, 3 gai không chịu được

_Đền!

_Đền thế nào?-Nó nhằn

_Tạm thời chưa nghĩ ra!

_....

_Đưa điện thoại cô đây, đừng nói là hok có ak nha!

Nó trợn trắng:

_Gì cơ? Đền = cái iPone của tôi ak, anh nghĩ sao zậy?

Tên đó đưa tay lên trán:

_Khùng zới cô luôn! Đưa ĐT, tui ghi số, khi nào nghĩ ra tui sẽ gọi cho cô.

_Aaaaa....-nó gật gù.

_Nhanh lên!- Ten đó thúc

_À thì số tui là 0909727545-Nó nói.

Tên đó vừa ghi xong số ĐT nó thì đằng sau vang lên một giọng nói ồm ồm = tiếng Hàn, có
nghĩa là:

_Xe đã chuẩn bị sẵn sàng, mời cậu chủ về nhà!

Hắn way lại, đáp = tiếng Hàn:

_Ừ, cho xe tới đi!- rỒI hắn way wa nó , nháy mắt(= Tiếng Việt) -Tối nay tui sẽ gọi cho cô.-
Nói rồi hắn leo lên xe, chiếc limo đen phóng đi giữa dòng xe cộ tấp nập.Nó sững sờ "Người
Hàn ư...."Vừa lúc đó, Mạnh Khoa cầm bịch bánh bao chạy lại. Thường KHánh đi sau. Mạnh
KHoa hỏi:

_Vừa nói chuyện với ai thế?

Nó lắc đầu:

_Một người đẹp trai....

Mạnh Khoa và Thường KHánh đau đau tim"ĐẸP TRAI?????????"
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/congchuabongdem_2703

Admin




Age : 20 Join date : 02/09/2009 Tổng số bài gửi : 184 Đến từ : Đà Nẵng

Bài gửiTiêu đề: con nua ha?   Sat Sep 05, 2009 8:25 pm

con nua hem zay hay het oai co gang len dc 5 may' bai oai do Very Happy
_________________
Admin•†hái ¶«µ†ë
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/

congchuabongdem_2703




Age : 20 Join date : 03/09/2009 Tổng số bài gửi : 105 Đến từ : Đà Nẵng

Bài gửiTiêu đề: ^^   Sat Sep 05, 2009 9:12 pm

Admin đã viết:
con nua hem zay hay het oai co gang len dc 5 may' bai oai do Very Happy

còn,chờ đi,mà năm mấy bài thì ren?
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/congchuabongdem_2703

Admin




Age : 20 Join date : 02/09/2009 Tổng số bài gửi : 184 Đến từ : Đà Nẵng

Bài gửiTiêu đề: thi zo...   Sat Sep 05, 2009 9:21 pm

congchuabongdem_2703 đã viết:
Admin đã viết:
con nua hem zay hay het oai co gang len dc 5 may' bai oai do Very Happy

còn,chờ đi,mà năm mấy bài thì ren?
thi zo ung cu chu reg
_________________
Admin•†hái ¶«µ†ë
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/

congchuabongdem_2703




Age : 20 Join date : 03/09/2009 Tổng số bài gửi : 105 Đến từ : Đà Nẵng

Bài gửiTiêu đề: ê   Sun Sep 06, 2009 12:56 pm

có ai mún đọc típ ko?để Trân post típ nà...he he
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/congchuabongdem_2703

smilmou_monitor




Age : 20 Join date : 04/09/2009 Tổng số bài gửi : 7 Đến từ : danang,vietnam,chau a,...

Bài gửiTiêu đề: Re: "A love story of teen" (he he,chiện nì dc lém đó,koi roy` góp í giùm nghe pà kon ^^)   Sun Sep 06, 2009 2:28 pm

chie^n ni duoc,doc cung~ hay
nhu*ng vua` doc. zu*a` len chuot met wa'.trong ny co' may te^n nhan vat hay bi. hay:X:X:X<3<3<3 Sleep Sleep
Về Đầu Trang Go down

congchuabongdem_2703




Age : 20 Join date : 03/09/2009 Tổng số bài gửi : 105 Đến từ : Đà Nẵng

Bài gửiTiêu đề: post típ đêy   Sun Sep 06, 2009 3:06 pm

11h30. Bóng tối đã bao trùm lên mọi cảnh vật. Phòng nó hắt ra ánh sáng leo lét của ngọn đèn ngủ. Trong phòng, nó đắp chăn ngang người, gương mặt xinh xắn ánh lên một nét đẹp thanh thoát, nó hít vào thở ra đều đặn. Bỗng bé dế iPhone rung lên bần bật, bản Pabo Sarang nổi lên đánh thức nó. Nó vội quờ quạng trên đầu giường, bắt máy, giọng ngái ngủ:

_Alo^.....

_Tôi đây, mới giờ này đã ngủ rồi ak?

Nó bừng tỉnh, dụi dụi mắt:

_Anh là cái người tôi đụng phải hồi nãy á hả?

_Chứ ai!?!

_Gìơ này gọi tôi làm gì?

_e^, định trốn ak, cô còn nợ tôi đấy nhá!

Nó gãi đầu nhăn mặt, sao nó tòan mắc nợ mấy tên con trai thôi nhỉ????.cất giọng uể oải,
nó nói:

_Zậy bây giờ anh muốn gì?

_Ngày mai đưa tôi đi thăm thành phố nhá, tôi vừa về VN, chưa đi đâu chới cả.....

Nó mừng húm. Tưởng gì to tát lắm. Dù sao ngày mai cũng là chủ nhật, nghỉ cả ngày mà.
Nó liền gật đầu:

_OK, nhưng mọi chi phí anh lo đấy nhá, tôi chỉ là hướng zẫn ziên thôi, anh phải bao ăn cho
tôi nữa đấy- Nó đặt điều kiện.

_Chuyện nhỏ!

_Zậy thôi! Tui đi ngủ đây, đang ngủ ngon...-Nó định cúp máy thì tân con trai ngăn lẹi:

_Cô không hỏi tên tôi ak?

_Việc gì phải hỏi, mà thôi cũng được,thế anh tên gì?

_Triệu Chấn Dương, nhớ đấy! Mà cô gọi tôi là Shin cũng được

Nó vặn lại:

_Shin ak? Anh có đẹp trai bằng Lee Shin không mà dám tự gọi mình là Shin zậy hở?

Gịong hơi bực bực, Shin bảo:

_Tên thật của tôi đấy! Ai rảnh mà lấy tên nhân zật truyện tranh hay truyền hình làm biệt
danh?

Nó cười:

_Ờ tôi giỡn thôi mà....Zậy mai 7h gặp anh ở chỗ hồi nãy nhá!

_Chỗ hồi nãy cô đụng phải tôi á hả?

_uh...Mà sao anh thích nhắc lại chuyện cũ thế, dẹp anh đi! -Nói rồi nó cúp máy, còn kịp
nghe giọng cười nham nhở của Shin vang lên ở đầu dây bên kia....

Nhìn vào số điện thoai Shin, nó thầm nghĩ "Số cũng đẹp gúm!" rồi nó để iPhone lên bàn,
kéo chăn trùm kín người...tiếp tục sự nghiệp lớn lao...

------------------------------------

6h nó đã dậy, đánh răng rửa mặt, tắm rửa, thay đồ và ba cái chuyện lặt vặt khác lấy mất
50' của nó, làm zậy là cấp tốc lắm rồi, thường thì nó tắm hết cả nửa tiếng lận, chỉ khi có
việc gấp nó mới chịu tắm nhanh thôi, hik.

Nó rón rén bước xuống nhà, cố gắng di chuyển thật nhẹ nhàng để ba nó ngủ tầng dưới
không bị đánh thức, bởi thường thì nó đi như...sumô zậy(hic). Xuống tời lầu một, nó không
cần rón rén như ăn trộm nữa, vì lầu 1 là phòng dành cho khách, mà hiện nay nhà nó
chẳng có khách nào...Nhưng vừa xuống dưới nhà, nó đã thấy ba nó đứng trong phòng
tranh ảnh chung của gia đình, trước tấm ảnh ông chụp chung zới mẹ nuôi ngày bà còn
sống, nó thốt lên ngạc nhiên:

_Pa, pa không ngủ được ạ?, sao ba zậy sớm thế?

Ba nó ngoảnh mặt ra, bên cạnh gương mặt rắn rỏi phúc hậu, đôi mắt từng trải, uy nghi
của ông toát lên nỗi buồn thăm thẳm, ướt ướt, chẳng lẽ ông vừa khóc....

Pa nó lên tiếng:

_Uh pa không ngủ được , con định đâu ak?

Nãy giờ đang miên man nghĩ ngợi, tiếng nói của pa làm nó choàng tỉnh, vội gật đầu:

_Dạ, con đi chơi zới bạn, lát nữa nếu không về được con sẽ gọi điện cho pa!

Pa nó hiền từ gật đầu:

_Con đi đi.

Nó chào pa rồi bước ra khỏi nhà, trong lòng vẫn còn thắc mắc "Chẳng lẽ pa vừa khóc thật
sao?...."

Trước wán cafe Huyền Ngân, 7 giờ 5.

_Ê....- Nó chạy tới, thở hồng hộc. Shin way mặt lại. Nó vù tới, mém lao đầu vào cái cây
trước mặt. Shin đỡ tay nó, nói:

_Gì mà chạy như ma đuổi thế...

Nó không còn sức cãi lại...Chỉ biết gập người lại thở. Đợi mặt nó hết đỏ gay như hồi vừa
chạy tới, Shin mới chỉ vào chiếc limo đậu trước mặt hai đứa.

_Đi bằng cái này nà, cô lên đi.

Nó ngoan ngoãn bước lên, miệng lẩm bẩm, đủ để Shin nghe thấy:

_Đi bằng xế hộp thì làm sao ngắm cảnh!

Shin phì cười:

_Cô nhắm mình lết bộ nổi không mà còn lắm chuyện.

Nó không nói gì. Shin ngồi lên xe, cạnh nó rồi đóng cửa xe lại. Nó bắt chuệyn trước:

_Anh là Hàn Quốc chính hiệu hả, sao nói tiếng Việt giỏi thế?

_Mẹ tôi là người Hàn, còn pa tôi là người Việt, pa tôi ngày xưa là du học sinh VN wa Hàn
du học rồi gặp và iu mẹ tôi, rồi cưới mẹ tôi & làm việc ở Hàn luôn không về....Tôi là kết wả
tuần trăng mật của hai người ở Hà Lan!

Nó hỏi tiếp:

_Thế anh về VN làm gì, kiếm vợ ak?-Nó cười ma mãnh

Shin nhìn xéo nó, nói:

_Ở bên đó wậy wá, bị chuyển về đây để học tiếp ĐH.

_ĐH?- Nó kinh ngạc- Zậy...zậy tui phải gọi anh = anh hả?

Shin thích thú nhìn thẳng vào nó:

_Cô nhỏ hơn tôi ak? Học lớp mấy?

_11

_11? Hèn chi mặt non choẹt, tưởng như búng ra được cả sữa ấy- Shin nhạo nó.

Nó tức giận púng cái *** vào vành tai Shin:

_Púng ra sữa ak? Anh tưởng lớn tuổi hơn tôi là hay lắm sao, xí!!!!!!

Nói rồi nó way đi chỗ khác, mặc cho Shin ôm lấy cái tai đáng thương kêu oai oái.

Ngồi trong xe, đang thả hồn vào dòng người tấp nập trên phố thì bỗng ĐT nó rung lên
trong túi, lại số lạ. Nó vội bắt máy:

_Alo^?

_Là Danh đây....Thùy Anh có rảnh hok, đi ăn sáng với Danh nhé....

Hơi bị ngạc nhiên, nhưng nó kịp trấn tĩnh lại, nói:

_À, hôm nay tôi bận, hok đi được rồi, để hôm khác nhá!

Thóang im lặng. Rồi một một giọng buồn buồn vang lên:

_Uh, zậy để bữa khác...thôi Danh cúp máy đây.

Nó khẽ "ừ" và sau đó là những tiếng "tít tít tít"

Nhét điện thoại vào túi, nó chợt phát hiện Shin đang nhìn mình, nó nói:

_Làm gì mà nhìn em, chưa thấy người ta nghe ĐT bao giờ ak?

Shin bật cười:

_Chịu xưng em rồi ak, mà ai zừa gọi điện cho em zậy?

Nó lại nói ngang:

_Em không có tính vô lễ với người lớn tuổi hơn mới gọi anh = anh đấy nhá, đừng tưởng bở!-
Nó ngừng lại một lát rồi tiếp- Còn người vừa gọi đệin cho em là ai sao em phải báo zới
anh?

_Cho anh biết không được ak?

Nó nói cộc lốc:

_Bạn.

_Bạn trai?

_Không, bạn bình thường- Tự dưng máu chảnh trong người nổi lên, nó tiếp- Mà anh thắc
mắc thế cũng phải, đẹp như em không ai theo đuổi thì hơi lạ chứ gì?

Shin bĩu môi:

_Thôi đi, cho em xem cái này.- Nói rồi Shin móc di động ra, mở hộp tin, đưa cho nó. Nó
sững người, há hốc kinh ngạc trước wá chời tin nhắn iu thương, nồng nàn, ngưỡng mộ,...
gởi cho Shin bởi wá chời số điện thoại khác nhau. Nó lắp bắp hỏi:

_Gì thế này?

Shin giật lại ĐT, nói:

_Của Fan đấy!

_Fan?- Nó ngả ngửa

_Uh, anh là SV học viện sân khấu điện ảnh, từng tham gia nhiều phim rồi, nhưng là vai
phụ thôi, còn non mà....

Nó không tin vào tai mình, Shin thấy ghét đang ngồi trước mặt nó là diễn viên Hàn Quốc ư.
Nó nhắm mắt lại, lắc đầu nguầy nguậy rồi way wa chỗ khác.

Hôm đó, 3 giờ chiều nó mới zìa tới nhà. Cả buỗi ,nó và Shin rong ruổi khắp nơi trên chiếc
limo đen tuyền. Hết bến Nhà Rồng rồi wa viện Bảo tàng, hết viện Bảo Tàng thì đi Sở
thú,.....Trưa, hai đứa ghé zào một nhà hàng cao cấp, nó được ăn một bữa no nê, thịnh
soan hết chỗ chê,...Nó để ý một điều....Shin vung tiền như vung lá, mua cái gì đều khuyến
mãi thêm câu:

_Không cần thối tiền thừa!

Nó chả ưa mấy lọai công tử như Shin, vì nó biết thế nào là đói mà không có cái ăn, thế
nào là áo rách mà không có cái gì để mặc....Nó đã trãi wa ~ điều đó suốt những năm
tháng tuổi thơ cho đến khi cô nhi viện nhận hai anh em nó zề....Có lẽ do sống trong nhung
lụa từ nhỏ, Shin đã không nghĩ được rằng, ngoài những đại thiếu gia như anh thì trên đời
còn rất nhiều cuộc sống bất hạnh khác ,có thể những đồng tiền thừa khi Shin mua một thứ
vô bổ gì đó lại là cả một gia tài đối với họ....

* * *

Sáng hôm sau, 11T4. Nó bước zào lớp, chưa kịp ngồi thì Thường Khánh từ đâu bay lại
chụp cổ tay nó, vẻ mặt lạnh lùng của anh chàng thoáng tức giận:

_Hôm wa hình như cô đi với chàng nào ngoài đường ak?

Nó giằng tay ra:

_Zô duyên! Tôi đi với ai kệ tôi, anh có phải má tôi đâu mà hỏi cung tôi khiếp thế?

Chợt nhận ra mình hơi bị vô lý, Thường Khánh liền hạ giọng:

_Xin lỗi....

Nó ngồi xuống:

_Không sao đâu, mà làm sao anh biết?

_Thì thấy mới biết! Mà người đó là ai zậy?

Nó chun mũi, một ý tưởng lóe lên, nó nói:

_Bạn trai tôi đấy!

_Bạn trai?

_Ừ.

Ánh mắt anh chàng thoáng lộ vẻ bối rối làm nó phải phì cười:

_Đùa anh đấy! À mà chuyện hôm anh nói zới tôi "...." là thật hay giỡn thế....

Mặt nóng bừng, Thường KHánh vội đánh trống lãng:

_Chuyện đó....À mà cô làm bài tập sinh học chưa, tui bí rồi chỉ tui nhé!

Nó định wát "Lái giỏi nhỉ????" nhưng thấy ngại nên thôi. Vừa lúc đó, Hy Vân từ ngoài cửa
lớp bước đến bàn nó, cười nham hiểm:

_Càng ngày càng tiến triển nhỉ?- Cô ả liếc nó cười cười làm nó chợt rùng mình rồi cô ả nói
với Thường khánh- Bác trai bảo tối nay em wa nhà ăn cơm chung đấy, chiều nay bác về
VN...

Thường Khánh không nói gì, Hy Vân tiếp:

_tối anh wa rước em nhé, bác trai bảo thế!

_...- Vẫn nín như hến

_Không có chuyện gì thì em zề lớp đây.
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/congchuabongdem_2703

congchuabongdem_2703




Age : 20 Join date : 03/09/2009 Tổng số bài gửi : 105 Đến từ : Đà Nẵng

Bài gửiTiêu đề: típ nà típ nà   Sun Sep 06, 2009 3:08 pm

Hy Vân nhìn sang nó bằng vẻ mặt khinh khỉnh pha chút ghen tức, nói:

_Hạnh phúc nhỉ? Ráng giữ nhé, chẳng còn nhiều thời gian vui vẻ thế đâu....

Cô ả phá lên cười một cách khó hiểu rồi bước về lớp. Nó không để ý đến câu nói đó, chỉ
bảo với Thường Khánh:

_Chậc! Anh vô tình wá, để vị hôn phu độc thoại thế mà coi được ak?

_Hôn phu hôn phu, cô không nói cũng chẳng ai bảo cô câm đâu!!!!!!!!-Thường Khánh tức
tối wát lên. Nó im bặt. Nói nữa mắc công nghe chửi....

-------------------------------------

Tan trường.....

_Thùy Anh!!!!!!!!!!!!!!!!!- Nó và con Lam vừa đang mải tám chuyện vừa dắt xe ra cổng thì
cách xa ở phía sau vang lên tiếng gọi của Lâm Danh. Nó way lại, anh chàng vừa chay đến.

_May wá, bạn chưa về....

_Có chuyện gì?

_Bây giờ bạn rảnh rồi chứ?!? Đi ăn với tui nhá!- Anh chàng nhìn nó với đôi mắt khẩn khoản.
Hôm nay nhà pà cô dạy thêm có đám, pả cho nghỉ. Nó gật đầu đồng ý:

_Được!

Mặt Lâm Danh chẳng mấy chốc lại tươi roi rói. Anh chàng cười tươi hơn hoa:

_Hay wá, zậy chúng ta đi thôi!

Nó way wa nhỏ Lam:

_Bồ về đi! Mình đi ăn với bạn này....

_Uh, đi chơi zui nghen!- Nhỏ Lam nhỏen miệng cười với nó rồi dắt xe đi.

Nó way lại phía Lâm Danh:

_Chúng ta đi đâu?

_Cứ chạy theo Danh đi.

Nói rồi Lâm Danh leo lên xe, đạp đi. Nó đạp theo sau. Khoảng 15' sau, Lâm Danh dừng xe
lại trước một wán nước trong một ngõ hẹp, không gian nới đây rất là yên tĩnh, chỉ tòan cây
là, chim chóc, có một hòn non bộ bên phải nhìn vào, nước tuôn trắng xóa như một cái thác
thu nhỏ. Một nhân viên chạy ra dắt xe vào giúp hai đứa. Nó và anh chàng bước vào wán,
Lâm Danh đi trước, nó theo sau. Đến bàn tiếp tân, Lâm Danh đứng lại nói gì đó với chị wản
lý. Chị wản lý đưa một chiếc chìa khóa cho anh chàng. Anh chàng way wa nó:

_Đi thôi!

Dù rất tò mò nhưng nó không hỏi. Đến một cái room có chữ V.I.P to đùng ngoài cửa, Lâm
Danh nhẹ nhàng mở khóa, rồi way sang lấy tay bịt mắt nó lại, nói thầm:

_Chuẩn bị ngạc nhiên nhé......

Nó chưa kịp hỏi thêm gì thì Lâm Danh mở cửa và kéo nó vào phòng, rút tay mình khỏi đôi
mắt nó. Sững sờ.....Bàng hoàng....Kinh ngạc....Trong một căn phòng rộng lớn, cơ man bao
nhiêu là hoa violet. Một màu tím huyền ảo bao trùm không gian wanh nó. Cả cái bàn uống nước cũng zậy, dưới lớp kiếng mỏng là những đóa hoa violet mang một màu tím mộng
mơ....rồi đến mấy cái ghế cũng được bao phủ bới một màu tím của violet. Nó hỏi, không
chớp mắt, ú ớ:

_Sao...sao anh biết tôi thích violet?

Lâm Danh nháy mắt:

_Không wan trọng, wan trọng là bạn thấy đẹp hok đã?

Nó gật gật như rô bốt:

_Đẹp...đẹp lắm....

Lâm Danh cười, ánh mắt biểu lộ sự sung sướng:

_Không đẹp sao được, cả ngày trời đó.

Nó king ngạc tập hai:

_Anh tự tay làm hết sao?

_Chứ có ai giúp nữa...

Nó không hỏi thêm nhưng nó biết chắc chắn là phải tốn nhiều công sức, thời gian và tiền
bạc lắm, tất cả chỉ vì nó thôi sao? Mà đúng thiệt. Căn phòng violet này là ý tưởng của riêng
Lâm Danh, không liên wan gì đến Hy Vân cả, lúc bắt tay thực hiện thì cũng có mình Lâm
Danh làm, chỉ vì anh chàng muốn làm nó cảm động....

_Ngồi đi! -Tiếng nói của Lâm Danh đánh thức nó (đang chìm đắm trong căn phòng
violet).Nó ngồi xuống như đã được lập trình sẵn. Anh chàng lại nhẹ nhàng lên tiếng:

_Thùy Anh uống gì?

_À...Cocktail- Nó cười thân mật. Lần đầu tiên Lâm Danh được chiêm ngưỡng nụ cười thiên
thần của nó dành cho mình, khỏi nói anh chàng hạnh phúc cỡ nào....


Buổi hẹn hôm đó kết thúc êm đẹp...Nó vui, còn Lâm Danh thì hạnh phúc....Anh chàng theo
nó về tận nhà (để yên tâm rằng không có chuyện gì xảy ra với nó trên đoạn đường về)
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/congchuabongdem_2703

congchuabongdem_2703




Age : 20 Join date : 03/09/2009 Tổng số bài gửi : 105 Đến từ : Đà Nẵng

Bài gửiTiêu đề: Re: "A love story of teen" (he he,chiện nì dc lém đó,koi roy` góp í giùm nghe pà kon ^^)   Sun Sep 06, 2009 3:31 pm

ai mún đọc nữa thì mình post típ nà???
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/congchuabongdem_2703

§agittarius.Ñyx




Age : 20 Join date : 04/09/2009 Tổng số bài gửi : 76 Đến từ : dn

Bài gửiTiêu đề: tjp' dj   Sun Sep 06, 2009 3:52 pm

mj post tip' dj chu*', seo cu*' dc. mo^t. khuc' thi`laj. du*ng` hoaj` za^y. scratch lol! nhanh nhanh le^n nghe
Về Đầu Trang Go down

congchuabongdem_2703




Age : 20 Join date : 03/09/2009 Tổng số bài gửi : 105 Đến từ : Đà Nẵng

Bài gửiTiêu đề: uh   Sun Sep 06, 2009 4:37 pm

mà tới khúc nào roy` ta? Question
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/congchuabongdem_2703

congchuabongdem_2703




Age : 20 Join date : 03/09/2009 Tổng số bài gửi : 105 Đến từ : Đà Nẵng

Bài gửiTiêu đề: típ típ   Sun Sep 06, 2009 4:39 pm

Nhà Thường Khánh......

Thường Khánh về đến nhà, vừa bước vào ngôi nhà khổng lồ nhưng ko có hơi ấm gia đình,
ngước lên thì đã thấy ba mẹ đứng trước mặt mình. Thường Khánh nhìn đi chỗ khác, không
như những đứa con có ba mẹ đi xa bao năm trở về, ánh mắt anh chàng không biểu lộ chút vui mừng.....

_Ba...má...- Nói lấy lệ

Vẻ mặt nghiêm nghị của ba Thường Khánh vẫn thế sau 9 năm không gặp, cứ như Thường
Khánh không phải là con của ông ta zậy, từ nhỏ, ông ta đã không tỏ ra một chút gì gọi là
thương yêu đối với anh chàng.....

Chỉ có bà Yến - má Thường Khánh thì lao đến ôm chầm lấy anh chàng và nói trong màn
nước mắt:

_Con trai của má, má có lỗi với con.....- Hai bàn tay mềm mại của bà Yến ôm sát đầu và
mặt Thường Khánh, vuốt ve, nước mắt vẫn tuôn như mưa- 9 năm...9 năm rồi má mới
được ôm con như thế này, má xin lỗi con, xin lỗi vì má đã không làm tròn trách nhiệm của
một người mẹ....

Bà Yến không kìm nỗi lòng mình, khóc như muốn ngất đi, bà ấy phải vịn chặt vào tay
Thường Khánh, trong trường hợp như thế này, đứa con nào mà không xúc động cho nỗi
nhưng mặt Thường Khánh vẫn cứ đớ đờ ra, lạnh lùng, không một ki-lô-gam cảm xúc nào
dù người đàn bà đang đứng trước mặt anh là má ruột của mình.

Bà wản gia vội dìu lấy má Thường Khánh, anh chàng kéo cái túi lên vai:

_Con lên lầu đây.....

_Con đứng lại cho ba!- Ba của Thường Khánh gắt lên ra lệnh khi anh chàng toan bước lên
cầu thang. Thường Khánh chựng lại.- Nghe ba nói đây, đi lên lầu tắm rửa, lát nữa ra
garage lấy xe đi đón Hy Vân!

Chẳng hứng thú gì nhưng Thường Khánh không muốn cãi lại, xưa nay anh chàng vốn như zậy mà - vâng lời như một con ro-bot được lập trình sẵn, càng ngày Thường Khánh càng giống một khúc cây trong ngôi nhà của mình.....Anh chàng chần chừ mất mấy giây như đang suy nghĩ điều gì đó rồi bước đi trước ánh mắt như giám sát của ba mình.

Tối.....

Ánh đèn đường hắt lên ô cửa kính chiếc Mercedes.

_Anh chẳng vui vẻ gì khi đi với em nhỉ?- Hy Vân lên tiếng phá tan không khí im lặng ngột
ngạt trong xe.

_....

Cô ả bật cười:

_Anh đừng như thế chứ! Nói gì đi!

_Cô im lặng không được ak?- Gịong lạnh lùng

_Anh.....- Hy Vân dừng lại một chút như đang cố ghìm sự tức giận vào lòng- Tại sao anh
không chấp nhận em, em đã làm tất cả rồi mà!!!!!

Thường Khánh cười cười khó hiểu:

_Đừng cố gắng nữa, tôi và cô không bao giờ thuộc về nhau đc đâu....

Vừa nói đến đó thì xe đã đỗ trước hai cánh cổng to đùng nhà Thường Khánh. Hy Vân mở
cửa xe, cười nham hiểm, nói thầm "Để xem....anh sẽ là của em....". Hai người đi vào, cánh
cổng tự động mở ra. Ngoài vườn, má Thường Khánh và bà quản gia đang loay hoay chuẩn
bị một bữa ăn thịnh oạn ngoài trời. Thoáng thấy ba má Thường Khánh, Hy Vân đưa tay
vòng wa cánh tay Thường Khánh, tất nhiên là super kul boy nhà ta vội kéo tay ra rồi nhưng
Hy Vân níu lại, nói nhỏ:

_Ra vẻ thân mật một chút cho ba anh vui không được ak?

_Không bao giờ có chuyện này đâu!

_Không vì ba anh thì vì con bé Thùy Anh zậy!

_Cái gì?....- Thường Khánh tỏ vẻ tức giận nhìn Hy vân nhưng cô nàng đã kéo anh ra trước
mặt "song thân", Hy Vân tươi cười, tay vẫn khư khư wấn wanh tay Thường Khánh:

_Cháu chào hai bác, hai bác đi đường có mệt không ak?

Bà Yến vui vẻ:

_Cảm ơn cháu, hai bác không mệt lắm đâu...

Bà liếc nhìn chồng mình, ánh mắt ông ý tỏ vẻ hài lòng khi thấy con trai mình thân thiết
với "dâu con tương lai".

_Uhm...Ba con dạo này vẫn khỏe chứ?

_Zạ...Cảm ơn bác đã wan tâm...Ba con hiện đang ở Đài Loan...ông vẫn khỏe ạ...

_Uh...cho ta gửi lời thăm ba con.

_Dạ....

Bà Yến nhìn đồng hồ rồi nói với mọi người:

_7h rưỡi rồi, thôi ta ăn đi...chắc hai đứa nó cũng đói rồi- Bà hiền từ nhìn Thường Khánh và
đứa con gái mà hai ông bà đã chọn làm con dâu nay mai. Ba Thường Khánh chọn Hy Vân
làm con dâu không chỉ vì ông và ba Hy Vân là bạn thân mà còn vì lúc công ty của ông
tưởng chừng phải phá sản (lúc chưa sinh Hy Vân và Thường Khánh) thì chính ông Luân- ba
Hy Vân đã dùng tài chính để vực công ty của ông bạn thân zậy, nhờ ông Luân mà 3
Thường Khánh và gia đình anh chàng mới có ngày hôm nay...Thế nên theo ông, cho 2 đứa
trẻ kết hôn với nhau không chỉ vì tình mà còn vì ân nghĩa nữa..... Bà Yến thì sao cũng
được, chỉ cần chồng mình gật thì pà sẽ gật theo....

Gắp miếng thức ăn vào chén, ba Thường Khánh cất tiếng:

_Đợi hai đứa tốt nghiệp cấp III thì ba sẽ cho hai đứa đính hôn!

Thường Khánh mém sặc nhưng không phản ứng lại. Hy Vân vui vẻ ra mặt, vội hỏi lại:

_Thật hả bác?

_Uh

_Con cảm ơn bác!

Bất ngờ, Thường Khánh đứng bật dậy, vẻ mặt không vui, nói:

_Con ăn xong rồi, con lên nhà trước.

Không đợi ai lên tiếng, Thường Khánh kéo ghế way đi. Ba anh thoáng cau mày nhìn theo
con trai, vẻ không hài lòng. Bữa tối tiếp tục.

----------------------------------------------------

Đang lang thang làm mấy trò bói toán vớ vẩn trên mạng thì nick yahoo của Thường Khánh
sáng lên, nó vội click chuột vào.

Chat room...

_E^, hok di dau^ choy ak? -Nó hỏi

_Di dau^?

_Hoi? the^' thoy^ mà....Anh lam` bt Toan' chua, khó we', tui bo' tay...

_Chang(? con` tam^ trang. lam` bai`.

_Sao thia'?

_Co^ nhieu^` chjen^. the^'

_Tui wan tam^ moi' hoi?, chan' anh we'

Không ai nói ai gì nữa. Tiếng đánh máy thôi vang lên trong hai căn phòng...Không thấy
Thường Khánh lên tiếng, nó đành bắt chuyện trước:

_E^, dang pun` gi` ak?

_Pun` gi` , suy nghi~ lung tung!!!!!!!!!- Gịong bực bội

_Thoy^ thi` thoy^, không wan tam^ toi' anh nua~, tui di ngu? day^

_Eeeeee, khoan

_J`?

3 phút chờ đợi, nó bắt đầu mất kiên nhẫn:

_Noi' gi` noi' dai. di!!!!!!!!!!!!!!!

1'30 giây sau:

_Thoy^, di ngu? di, ngu? ngon nha

_Axxxxxxx....choc. tuc' tui do ha?, thoy^ out day^.



Nói là làm, nó tắt computer rồi phóng cái vèo lên nệm, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ mà
không biết rằng tại một căn phòng rộng hơn phòng nó ở một cái biệt thự to hơn biệt thự
nhà nó , có một người đang nghĩ, đang nhớ về nó......

------------------------------------
tới đêy nhá, mai típ hìhìhì
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/congchuabongdem_2703

Kalling




Age : 20 Join date : 02/09/2009 Tổng số bài gửi : 53 Đến từ : Da` Nang

Bài gửiTiêu đề: mi psot tip' dj...   Sun Sep 06, 2009 6:30 pm

sa0' ko post nua~ di.....dang de^n doan hay ma` ko post tip' nua~
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/mink_boy96

congchuabongdem_2703




Age : 20 Join date : 03/09/2009 Tổng số bài gửi : 105 Đến từ : Đà Nẵng

Bài gửiTiêu đề: Re: "A love story of teen" (he he,chiện nì dc lém đó,koi roy` góp í giùm nghe pà kon ^^)   Sun Sep 06, 2009 8:16 pm

Kalling đã viết:
sa0' ko post nua~ di.....dang de^n doan hay ma` ko post tip' nua~
ka ka,có chi mai ta post cho,như zậy cho hén hồi hộp,he he
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/congchuabongdem_2703

Admin




Age : 20 Join date : 02/09/2009 Tổng số bài gửi : 184 Đến từ : Đà Nẵng

Bài gửiTiêu đề: hix   Sun Sep 06, 2009 9:24 pm

congchuabongdem_2703 đã viết:
Kalling đã viết:
sa0' ko post nua~ di.....dang de^n doan hay ma` ko post tip' nua~
ka ka,có chi mai ta post cho,như zậy cho hén hồi hộp,he he
post lun cha cho roi bay dat hoi zoi hop Very Happy
_________________
Admin•†hái ¶«µ†ë
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/

congchuabongdem_2703




Age : 20 Join date : 03/09/2009 Tổng số bài gửi : 105 Đến từ : Đà Nẵng

Bài gửiTiêu đề: Re: "A love story of teen" (he he,chiện nì dc lém đó,koi roy` góp í giùm nghe pà kon ^^)   Sun Sep 06, 2009 10:34 pm

Admin đã viết:
congchuabongdem_2703 đã viết:
Kalling đã viết:
sa0' ko post nua~ di.....dang de^n doan hay ma` ko post tip' nua~
ka ka,có chi mai ta post cho,như zậy cho hén hồi hộp,he he
post lun cha cho roi bay dat hoi zoi hop Very Happy
hehe,như zậy mới....hồi hộp chớ,he he
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/congchuabongdem_2703

smilmou_monitor




Age : 20 Join date : 04/09/2009 Tổng số bài gửi : 7 Đến từ : danang,vietnam,chau a,...

Bài gửiTiêu đề: Re: "A love story of teen" (he he,chiện nì dc lém đó,koi roy` góp í giùm nghe pà kon ^^)   Mon Sep 07, 2009 9:05 am

chie^n ni` la` chie^n. dai` ha~.doc mun' moi~ con met'.doi mi post me^t. wa'.do^`n ma^'y bua~ rui` doc cho suong' Sleep Sleep affraid affraid lol! lol!
Về Đầu Trang Go down

congchuabongdem_2703




Age : 20 Join date : 03/09/2009 Tổng số bài gửi : 105 Đến từ : Đà Nẵng

Bài gửiTiêu đề: kaka   Mon Sep 07, 2009 5:15 pm

smilmou_monitor đã viết:
chie^n ni` la` chie^n. dai` ha~.doc mun' moi~ con met'.doi mi post me^t. wa'.do^`n ma^'y bua~ rui` doc cho suong' Sleep Sleep affraid affraid lol! lol!
h post típ nà ^^
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/congchuabongdem_2703

congchuabongdem_2703




Age : 20 Join date : 03/09/2009 Tổng số bài gửi : 105 Đến từ : Đà Nẵng

Bài gửiTiêu đề: típ tục típ tục,sr vì để pà kon đợi lâu nhá,kaka   Mon Sep 07, 2009 5:22 pm

Sáng hôm sau, lớp 11T4

_Thùy Anh!!

Nó vừa bước vào lớp thì đã nghe tiếng Mạnh Khoa réo. Anh chàng chạy lại chỗ nó, ánh mắt
rạng ngời niềm vui, từ đầu năm đến giờ, trừ cái ngày Mạnh Khoa tỏ tình với nó ra thì nó
chưa bao giờ thấy anh chàng vui như zậy.

_Khiếp!!!!!!!!!!Làm gì mà hôm nay "phởn" thế?- Nó cất giọng châm chọc.

Mạnh Khoa phớt lờ câu nói của nó, cười :

_Cô bjk hôm nay là ngày gì hok?

Nó ngơ ngác, cố lục tung trí nhớ lên xem hôm nay là ngày gì rồi lại lắc đầu ngây ngô:

_Hok....ngày gì?

_Sinh nhật tui đấy!!!!!

_À.........- Nó gật gật- Ra thế....mà anh nói với tui làm gì?????

Nụ cười tắt lịm trên môi, Mạnh Khoa cốc đầu nó:

_Ngốc ơi là ngốc...Cô không hiểu tui muốn nói gì ak?

Nó wát lên, một phần vì tức anh chàng cứ nói vòng vo, một phần thì tức vì bị cốc đầu:

_Anh hay nhỉ? Anh không nói thì sao tui biết được. Đúng là.......

_Hạ hỏa, nóng wá nổi mụn đấy hahahahahaha...........

Nó đấm lên lưng Mạnh Khoa, thét lên:

_Kệ tui!!!!!!!

Mạnh Khoa thôi cười, nói:

_vào vấn đề chính! Chiều nay cô đi SN tui nhá

_Chiều nay?

_Uh

_Nhưng chiều nay tôi phải ra Violet Res phụ việc.....-Nó nhăn nhó

Im lặng. Mạnh Khoa châu mày lại như đang suy nghĩ rồi nói như reo:

_Aaaaaaaaaaaaaa biết rồi. Chiều nay tui ra Violet Res làm sinh nhật lun. Nhà hàng đó là
của mẹ Kiều Lam phải hok?

-Hả?- Nó trợn ngược- Zậy ra tui zà nhỏ Lam phải làm hầu bàn cho anh ak?

Mạnh Khoa phá lên cười:

_Ngốc vẫn hoàn ngốc...Tui ra đó làm Sn thì cô và Kiều Lam được ăn tiệc, lại hok phải phụ
việc, chẳng lẽ mẹ bạn ấy không cho hai người nghỉ một bữa để ăn Sinh Nhật sao?

Nó gật gù....

_Ờ ha....Nhưng mà.....

_Lại nhưng....Chiều nay 5h là phải có mặt, lôi thôi!!!!!!!!

Nói rồi Mạnh Khoa bỏ đi một nườc, vừa lúc đó nhỏ Lam bước vào. Nó chạy lại túm tay con
pạn:

_Chiều nay nhà hàng mẹ bồ có khách đặc biệt á nha!

_Ai?- Nhỏ Lam tò mò

_Mạnh Khoa

_Mạnh Khoa? Bạn ý đến nhà hàng mẹ mình làm gì?

_Để ăn, thế mà cũng hỏi- Nó buông tay con bạn ra

_Ai chẳng biết là ăn nhưng mà là dịp gì cơ?

_Sinh nhật hắn, được chưa chị hai?

_À- Đến lượt nhỏ Lam gật gù rồi cô nàng bất ngờ chộp lấy tay nó, reo- A...Zậy là chiều nay
hok phải làm phụ mami rồi!!!!!!!!!!

Nó cười:

_Uh, mới ngày công đầu mà đã được cho không....

--------------------------------------------------------------

Nó về đến nhà, lên phòng, wăng cái túi xách lên giường rồi phi người lên theo. Nó ôm lấy
con gấu to màu kem, nghĩ thầm "Chả biết nên tặng hắn cái gì bây giờ....Bất ngờ wé, chẳng có thời gian chuẩn bị gì cả....."

_Tặng gì bây giờ??????????????Nó chộp lấy cái gối úp lên mặt, suy nghĩ, một ý tưởng lóe
lên- Hay là..........

--------------------------------------------------------------

Tại Violet Res....

Mạnh Khoa từ chiếc Sport Car màu trắng bước ra. Áo sơmi màu trắng, khoác thêm một
chiếc ghi-lê tím đậm cùng chiếc cà-vạt phá cách lên, Quần jeans đen, dây nịch trắng, giày
thể thao hiệu Converse, theo sau là hai vệ sĩ đeo kiếng đen, tướng tá hộ pháp. Ba người
tiến vào nhà hàng, làm ai ai cũng phải ngoái nhìn, mấy nữ sinh đang ăn trong wán cứ gọi
là ngã lăn ra chồng chất lên nhau.

Mấy người nam nhìn ngưỡng mộ. Cả cái nhà hàng đổ dồn con mắt vào anh Khoa nhà ta.
Vừa lúc đó, nhỏ Lam trong bộ váy hồng chấm lên mấy wả dâu tây chạy ra.

_Mạnh Khoa, bạn tới rồi hả?

_Uh...Tui ngồi ở đâu bây giờ?- Anh chàng lơ đãng đưa mắt nhìn wanh.

Nhỏ Lam chỉ tay về một chiếc bàn trong góc khuất, được trang trí đẹp mắt:

_Kia kìa, bàn đặt riêng cho pạn đó, công tui chuẩn bị từ trưa đó nghen!

_Uh, cảm ơn- Mạnh Khoa cười rồi ngoắc hai vệ sĩ đi lại cái pàn đó. Anh chàng ngồi xuống,
ra hiệu cho hai vệ sĩ cùng ngồi nhưng 1/2 cúi đầu:

_Không dám, thiếu gia cứ để mặc bọn tôi....

Nói rồi hai người đứng lui về phía sau.

5' sau, nó trong bộ đầm trắng xúng xính đẩy cửa vào. Tay xách một chiếc túi nho nhỏ, tiến
lại phía Mạnh Khoa (lúc này vẫn chưa phát hiện ra). Nó cười thầm, rồi chạy lại trước mặt
anh chàng:

_Teng Teng, tui đến rồi đây!

Nãy giờ đang nhìn ra ngoài cửa sổ đợi nó, giờ bị nó làm giật cả mình, anh chàng vội way
wa nhìn, hơi choáng trước vẻ đẹp ngây thơ thánh thiện của nó trong bộ đầm trắng muốt
điểm xuyến vài cái bông tuyết lấp lánh

_Xinh wá.....- Anh chàng mỉm cười đầy ngụ ý sau khi đã hết choáng.

_Cái gì, tui có nghe lầm hok đây?

_....

Hai người nhìn nhau, không nói gì. Chợt nó phẩy tay, way đi chỗ khác:

_Chắc nghe lầm......- Nó ngồi xuống cái ghế đối diện.

_Không lầm đâu? -Mạnh Khoa bật cười

_Gì cơ?

Nhìn thẳng vào mắt nó, Khoa cười:

_Cô không nghe lầm đâu....Cô xinh lắm......

Nó ngượng chín người, vội way đi chỗ khác để giấu khuôn mặt đang ửng lên của mình, lắp
bắp:

_Để ....để tui đi kêu nhỏ Lam...

Nó chạy vụt đi vào nhà trong...Mạnh Khoa nhìn theo, đôi mắt ánh lên ,mỉm cười.

SN chỉ có 3 đứa nhưng đồ ăn thì ê hề tới cả chục món, mà toàn đồ hạng sang. Cả buổi nó
hok dám nhìn chính diện Mạnh Khoa, chỉ lâu lâu liếc sang, có cảm giác Mạnh Khoa ngồi
ngắm nó cả buổi zậy. Nhà hàng được trang trí bằng một màu tím + trắng rất bắt mắt và
lãng mạn, thế nân cũng chẳng lạ khi khách đang ăn trong nhà hàng đa số là couple, nhưng
ai cũng phải nhìn sang bàn tụi nó với đôi mắt ngưỡng mộ và ganh tỵ.....

Cuối buổi là tiết mục mở wà. Khi mở wà nhỏ Lam ra ai nấy đều phá lên cười, nhỏ Lam hok
bjk tặng gì nên mua cho Mạnh Khoa 3 cái áo thun (hàng hiệu đàng hoàng).

Tới lượt nó, nó cười tinh wái đưa cho Mạnh Khoa cái túi nhỏ xinh xinh, một hộp wà được
bọc kĩ càng, thắt nơ hồng, bên trong là một cái hộp gỗ có khắc chữ " made by my hand" rất dễ xương.

Mạnh Khoa loay hoay tìm chỗ mở hộp. Thì ra đây là một hộp gỗ đã được khóa, mà chẳng
thấy chìa khóa đâu. Anh chàng vội hỏi:

_Không có chìa khóa làm sao mà mở?

Nó cười tinh nghịch:

_Không có thì phải tìm...

_Ở đâu?

_Không nói!

_Chơi kì à nghen...Tặng wà mà làm zậy là sao?

_Khi phải xuất hiện thì nó sẽ xuất hiện....-Nó nháy mắt bí ẩn

Nhỏ Lam chen ngang:

_Hai người định chơi "đố em" đó hả? Làm gì mà bí mật dữ zậy?- cô nàng way wa nó- Bồ
nói ra luôn đi....

_Đã nói là bí mật thì làm sao bật mí đc kia chứ....

Khoa ngồi trầm ngâm một hồi lâu rồi nói, giọng điệu wả wuyết:

_Tôi sẽ tự mình tìm ra điều bí mật này!!

_Tốt! Mà nè, hok có chơi lấy cưa cưa ngang đâu ak nghen, zậy là phạm luật đó.

Trúng tim đen, Mạnh Khoa ỉu xìu:

_Sao cô đọc được ý nghĩ của tui zậy?

_Nhìn anh gian gian là tui biết ***, thôi tui zề đây, mai gặp lại....

Nó đưa tay ra hiệu tạm biệt rồi way lưng đi ra khỏi nhà hàng, Mạnh Khoa hỏi theo:

_Có cần wá giang hok?

_Hok, anh tui rước!!!!!!!!!!!
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/congchuabongdem_2703

congchuabongdem_2703




Age : 20 Join date : 03/09/2009 Tổng số bài gửi : 105 Đến từ : Đà Nẵng

Bài gửiTiêu đề: nữa nè ^^   Mon Sep 07, 2009 5:23 pm

Hôm đó nó đến trường sớm hơn mọi ngày, vì hôm nay tổ nó làm trực nhật. Người đầu tiên nó gặp trong lớp là Thường Khánh, có bao giờ Thường Khánh zô sớm thế đâu (mọi ngày làm trực nhật, việc của anh chàng bị mấy đứa "mê zai" trong tổ giành hết). Lạ, nhưng nó hok hỏi, chỉ "Chào!" khi đi ngang wa anh chàng. Bất ngờ (những hành động của anh chàng nỳ chẳng có việc nào là "có ngờ" cả), Thường khánh nắm tay nó kéo lại. Nó giật tay ra:

_Này, lai sử dụng chiêu cũ hả?

Thường Khánh cười, nhưng không thể giấu vẻ bối rối, đặt hai tay lên vai nó:

_Tui ghét phải nói lại nhưng hok nói thì hok được nên tui mới nói...

Nó gắt:

_Dông dài wá, chuyện gì?

_Tôi yêu cô, làm bạn gái của tôi nhé!

Nó choáng. Nó tưởng lần trước Thường Khánh chỉ đùa chơi, đứa nào đứa nấy cũng wên
rồi, ai dè chuyện này là chuyện thật 100%. May mà wen như thế này rồi, nó kịp thời trấn
tĩnh:

_Làm bạn gái?

_Uh....(Hok bạn gái thì chẳng lẽ làm bạn trai ak)

_.....

_.....

(Bốn mắt nhìn nhau hok nói nên lời). 5' sau. Nó lên tiếng trước:

_Cho tui thời gian suy nghĩ nhá!

_Nhiêu thì đủ?

Nó ngẫm một lúc rồi nói:

_Uhm...Một tuần.

_Cũng được. -Nói rồi Thường Khánh bỏ xuống canteen. Lần nào tỏ tình cũng phũ phàng
thế. Nhưng có mấy người biết sau mỗi lần bỏ đi mà hok nói lời nào của một anh chàng nhà
giàu vô cảm như Thường Khánh, là để định thần lại khi mình vừa làm một chuyện từ trước
đến giờ mình hok bao giờ nghĩ tới. Dù có chuẩn bị rất kĩ càng nhưng cũng hok wen được,
hik!!

Trong cái tuần đó, nó đã phải suy nghĩ rất nhiều. Tất nhiên là hok thể thiếu những đợt tấn công tiếp tục của Lâm Danh. Nó chẳng màng, giờ này nó cũng hok hỉu nỗi trái tim mình nữa...Mạnh Khoa thì vẫn thế với nó, không dồn dập săn đón như Lâm Danh nhưng cũng hok "lúc đậm lúc nhạt" như Thường Khánh, chỉ bình thường, chờ đợi sự đồng ý của nó...( còn cái chuyện về chiếc hộp gỗ thì bị anh chàng và nhỏ Lam nhắc đi nhắc lại như cơm bữa). Ngày ấy đã cận kề mà nó vẫn chưa tìm ra câu trả lời thật lòng mình....
Một buổi tối sao đầy trời...Nó kéo anh hai nó ra ban công ngồi ngắm sao, lão Quân cũng ngạc nhiên lắm nhưng chìu đứa em gái, lão đành làm theo ý nó. Khi 3 đứa đã an tọa ở ban công (kể cả con gấu bông của nó mới là 3) ,nó giật giật tay áo anh nó:

_Anh hai này, ngày xưa mình cũng hay ngắm sao thế này nhỉ?

_Uh....thì ngày xưa hôm nào mình chẳng được như thế này, ngủ ngòai trời mà lị....

Hai anh em phá lên cười.

_Bây giờ em lại thích trở về tuổi thơ, lúc đó hai anh em mình ban ngày lo kiếm sống, ban
đêm lại được nói chuyện với nhau, bây giờ cả hai lớn hết rồi, anh thì bận tồi mặt, còn em
thì cũng phải đi học thêm tùm lum....-Nó ngưng một lát rồi tiếp- Với lại làm con nít thì hok
phải suy nghĩ nhiều việc như bây giờ...- Nó lén trút ra một hơi thở dài.

Thấy lạ, anh nó vội hỏi:

_Mày nói zậy là sao?

Nó định chối nhưng biết chẳng chạy đường nào được, vả lại nó chỉ có mỗi lão Quân là anh
anh hai, nên nó kể liên tù tì một hơi....Nghe xong, anh nó chỉ nói:

_Cái đó thì mày phải tự quyết định thôi, nghe theo con tim nhóc ạ.....Thật sự thì em có iu
thằng bé đó không?

Nó bối rối:

_Em hok bjk nữa, lúc hok gặp thì thấy nhớ.....Khi gặp hắn thì tụi em như nước với
lửa....Nhưng khi thấy hằn gặp chuyện hok hay thì rất lo....Em hok xác định được....

Anh hai nó nhún vai:

_Có kết wả rồi đấy, mày đã tự trả lời câu hỏi mày đặt ra, đi nói với thằng pé đó đi....

Nó không đáp lại, chỉ biết ngước nhìn bầu trời đầy sao, hình như nó thấy hình bóng của
hắn len lỏi trong các ngôi sao đó thì phải!.....

-----------------------------------

Chủ nhật...Nó tranh thủ thời gian chạy vào Violet Res phụ việc.

_Đến rồi hả con?- Bà Mẫn, mẹ nhỏ Lam tươi cười khi thấy nó chạy đến- Hôm nay đông
khách lắm, có con thì may wá!

_Dzạ, con chào bác!- Nó cúi đầu chào lại rồi bắt tay vào làm việc. Nhỏ Lam ngủ chưa zậy
(nướng gì kinh thế) nên nó làm một mình. Nhờ ngoại hình xinh đẹp và cách ăn nói lễ phép,
dễ thương mà nó được mấy anh chị làm công trong wán rất cưng....mà nhhờ nó, nhà hàng
ngày càng đông khách thì phải (chảnh wóa).

_Thùy Anh, bàn số 5, nhanh nghen em!- Chị Hòa kêu nó.

_Dạ!!!!- Nó ôm cái mâm nhựa chạy lại bàn số 5 và thật bất ngờ, vị khách đang ngồi trước
mặt nó là Shin!!!!!!!!(Trái đất này nhỏ bé thật) Đang ngồi chung với một người bạn, mải
nói chuyện nên Shin chưa nhận ra sự hiện diện của nó.

_Qúy khách dùng gì ak?- Vẫn cái giọng nói như với bao khách hàng khác. Bởi vì dù gì hai
đứa cũng trở thành người xa lạ, hết nợ nần gì nhau rồi, số điện thoại của Shin nó cũng đã
xóa....

_Là em ak?...- Shin ngước lên và rất thích thú khi "cô hầu bàn" lại là cô bé ngang ngược
ngày trước.

Nó cười:

_Không em thì là ma ak? Hai anh dùng gì?

Sau khi nó ghi món và chạy vào trong wầy. Anh bạn của Shin way sang hỏi anh chàng:

_Cậu wen cô ta ak? Xinh wóa, cô ta là ai thế?

Shin cười cười, giọng điệu khó hiểu:

_Một cô bé ngang ngược và thú vị....

Khi nó đem thức ăn ra, Shin nói:

_Khi nào em hết ca?

Nó nhìn đồng hồ treo trên tường, nó chúa ghét đeo đồng hồ mà:

_Uhm...Lát nữa...Chi zậy?

_Anh chờ em cho tới lúc đó!

_Anh rảnh thiệt!- Nó cười và way đi.

Hết ca...................

_Thùy Anh!!!!!!- Shin vẫy tay khi thấy nó từ trong nhà hàng bước ra....Nó tiến lại phía anh
chàng, nhìn wa nhìn lại rồi hỏi:

_Anh bạn của anh đâu rồi?

_Nó về trước rồi...Em đi đến chỗ này với anh nhé!!!!!!!!!
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/congchuabongdem_2703

congchuabongdem_2703




Age : 20 Join date : 03/09/2009 Tổng số bài gửi : 105 Đến từ : Đà Nẵng

Bài gửiTiêu đề: típ nữa nà   Mon Sep 07, 2009 5:35 pm

Sau đó, Shin chở nó đến một quán cafe rất yên tĩnh, tuy nằm giữa trung tâm thành phố mà khi bước vào quán, nó cảm thấy như mình đang lạc về chốn đồng wê vậy. Nó đã đến đây một lần với anh hai nó. Khách ở đây đa sô đều có vẻ lịch lãm, mang theo laptop, có lẽ họ muốn có một không gian riêng tư để làm việc....

Nó và Shin ngồi xuống một cái bàn ở một phòng riêng. Shin hỏi nó:

_Em thấy không khí ở đây thế nào?

Nó gật gù:

_Cũng được lắm....Ai giới thiệu cho anh wán này thế?

_Một người bạn....

_Mà Dương này, anh về VN làm gì thế?

Shin cười:

_Em cứ gọi = Shin đi, gọi bằng Dương anh hok có wen, bạn bè trong lớp đều gọi anh là
Shin, nghe dễ thương hơn (tự tin wá)- Shin ngừng một lát rồi tiếp- Nói thiệt zới em là hồi ở
bên Hàn anh wậy lắm, tưng bừng cả trường luôn, đánh nhau, đâm chém tòan là anh đầu sỏ. Ba mẹ anh mới bắt anh zìa VN để "tu" naz.

_Zậy bi h anh sống một mình ak?

_Uh....Hôm nào em wa nhà anh chơi.

_Thôi hok dám...-Nó bĩu môi

Cả buổi hôm đó hai đứa toàn nói chuyện trên trời dưới đất.Sau đó, Shin đưa nó về đến
đầu đường. Nó hok cho anh chàng đưa nó vô nhà, sợ anh hai nó chọc.

Nhờ hôm nay mà nó đã hiểu thêm chút chút zề Shin, nó hok ngờ một người đẹp trai, lịch
lãm như Shin lại từng một thời "vang bóng giang hồ". Nhưng hok hiểu sao, nó cảm thấy rất
vui và ấm áp khi ở cạnh Shin....

Shin cũng biết thêm vài điều về nó. Nhất là cái tính ngang như cua thì không ai sánh bằng.
Ngả người lên nệm, Shin mỉm cười thích thú:

_Đúng là công chúa ngang ngược....Mình đã dao động vì con bé ấy rồi sao....

------------------------------------------------------

Cả đêm hôm đó, nó thao thức mãi, chả biết làm cách nào để tự ru mình vào giấc ngủ. Câu hỏi ấy cứ lảng vảng trong đầu nó ...."Nếu mình đã thích Thường Khánh thì tại sao mình lại có cảm giác ấy vời anh Shin?...Mình tham thế sao...Ngày mai biết trả lời thế nào với tên ngốc đó? Mình có thực sự iu hắn không? Nhận đại thì khi đổ vỡ hắn sẽ rất đau...mình hok muốn thế..."

Nó thở dài thườn thươt như một bà cụ non. Nhớ lại những giây phút bên cạnh Thường
Khánh, nó mỉm cười "Nhưng cũng chẳng thể lừa dối trái tim mãi được....Mình mới wen
Shin có mấy ngày, chưa biết anh chàng là người thế nào thì làm sao mà gọi là yêu
được...Còn hắn...Tên ngốc xít đó....".Nó bật thành tiếng:

_Đồ ngốc!

Nó thiếp đi ngay lập tức....Sao tự dưng lại dễ ngủ thế hok biết....

* * *

Ngày trọng đại trong đời Thường Khánh. Anh chàng đến lớp thật sớm, hồi hộp chờ đợi, ánh
mắt sắc lạnh đã từng làm rợn gáy bao người và làm tan nát trái tim bao nàng sao bây giờ
nhìn "tội" thế...Nó bước vào...Thường Khánh liền lao lại phía nó, run run nói:

_Nói ra câu trả lời đi!

Nó bật cười, nó không ngờ anh chàng vô cảm đã từng khinh khỉnh way đi khi nó cười chào,
hôm nay lại căng thẳng vì nó như thế. Nó nói, nhấn mạnh từng chữ:

_Tui-chấp-nhận-làm-bạn-gái-anh!

Sung sướng như vỡ òa trong mắt Thường Khánh. Kềm lắm Thường Khánh mới không ôm
nó mà hét lên. Bọn con gái trong lớp trố mắt nhìn đau khổ, phen này mơ đi đời mộng luôn
rồi.

Tin tức nhanh chóng được lan truyền. Cả trường rất bất ngờ khi "Tiểu thư ngây thơ" ngày
nào đã làm bao nhiêu chàng vỡ mộng nay lại trở thành "hoa đã có chủ". Ngày xưa có đứa
còn nói chắc nịch "nhỏ đó hok biết iu"...khó ai ngờ.

Đau khổ nhất là mấy đứa con gái trong khối....Tụi nó hok ngờ rằng đối thủ nhẹ kí nhất (vì từ trước đến nay có biềt iu đâu) lại là người dành được trái tim của "hòang tử băng giá"
Bước ra khỏi lớp là Thường Khánh và nó lại gặp những đôi mắt dò xét lẫn căm hờn, đau đớn của tụi bạn trong khối.

Mạnh Khoa hôm đó ít nói hẳn, bên ngòai thì luôn tỏ vẻ chúc phúc, cười đùa với hai đứa
nhưng nó biết anh chàng là người đau nhất...Biết làm sao được, từ từ Mạnh Khoa cũng
phải wen dần thôi.

Hy Vân và Lâm Danh khi nghe "tin dữ" thì cũng không mấy phản ứng cho lắm. Chỉ có Lâm
Danh là xuống sắc hẳn, cậu chàng đang sống trên mây với ý nghĩ "Tình cảm của Thùy Anh
đối với mình đã tiến triển" thì bj h lại bị đá xuống đất một cách phũ phàng...

Có điều là mặc cho thiên hạ xì xao bàn tán, cả ngày hôm đó và cả những ngày tiếp theo,
nó và Thường Khánh vừa viết bài vừa nhìn nhau cười cười.....nhưng cả hai đứa đều
biết "lốc xoáy" đang hình thành và ai biết ngày sau tụi nó còn là của nhau nữa hay không....

--------------------------------------------------

Tan học....

_Mạnh Khoa.............- Nó e dè đứng trước bàn Mạnh Khoa khi anh chàng đang bỏ tập sách
vào túi. Mạnh Khoa ngẩng lên, gượng cười:

_Có chuyện gì hả Thùy Anh?

_Lát nữa anh rảnh hok?

_Rảnh, có chuyện gì ak?

Nó hơi bất ngờ, người thường thì phải sốc tới mức tránh mặt kẻ vừa làm mình đau,...có lẽ
Mạnh Khoa không nhỏ mọn đến thế. Anh chàng chấp nhận chuyện này khá tốt, nó tiếp:

_Chúng ta hẹn nhau ở đâu nhé!

_Cô ở nhà đợi đi, tui sẽ tới rước, đi đâu thì lúc đó tính....

Nó khẽ gật đầu rồi chào Mạnh Khoa và bước ra khỏi lớp. Mạnh Khoa ngước nhìn theo nó.
Đau nhói ....

Thấy nó bước ra khỏi lớp, Hy Vân nghĩ thầm, ánh mắt trào lên ghen hờn "Là cô ép tôi phải
làm thế đấy nhé..."

---------------------------------------

Nó đứng trước nhà, đi wa đi lại "Hok lẽ cho mình leo cây " Rồi lại nhìn về hai đầu đường,
chờ một bóng dáng thân wen đi tới. Hai tay nó đấm đấm vào nhau , nghĩ thầm "Sắp chiều rồi, còn phải đi học nữa" đang rối bời đầu óc thì nó nghe tiếng Mạnh Khoa:

_Thùy Anh!!!!

Nó way lại, cười, hôm nay Mạnh Khoa cưỡi SH, nhìn "oai" gớm. Nó leo lên xe (có bạn zai rùi mà cứ hồn nhiên thế), hỏi:

_Đi đâu được?

_Ak, đến bờ sông đi, ở đó có một loài cỏ dại rất đẹp....

Bờ sông........Mạnh Khoa ngồi trên con SH, đưa mắt nhìn vào một khoảng không vô định.
Nó đang mân mê mấy nhánh cỏ dại, đúng là cỏ dại ở đây đẹp thật.....

Mạnh Khoa lên tiếng trước:

_Cô muốn nói vơi tôi cái gì à?

Nó đã chuẩn bị tinh thần ở nhà, nó đã moi móc hết dũng khí trong ngóc ngách tâm hồn
mình ra nhưng khi đối mặt với ánh mắt ấy của Mạnh Khoa, nó lại muốn nghẹn, ráng lắm
mới nói được, chữ còn chữ mất:

_Tui..Tui có cái này...muốn đưa cho anh....

Nó cho tay vào túi wần móc ra một chiếc chìa khóa nhỏ nhỏ nhưng được cẩn hoa văn rất
đẹp:

_Đây là chìa khóa...chìa khóa cho cái hộp gỗ tui tặng anh....- Nó chậm chậm bước đến,
đưa Mạnh Khoa chiếc chìa khóa....

Anh chàng đón chiếc chìa từ tay nó, cười chua chát:

_Sao bây giờ mới đưa cho tôi?

_....

_Cô không chấp nhận tui từ đầu rồi phải không?

_Thật ra...-Nó định nói nhưng lại muốn nghẹn. Nó định cho anh chàng biết trong hộp gỗ là
gì:....Một bức thư từ chối và một món wà nhỏ tự tay nó làm để an ủi anh chàng nhưng vì
phút cuối nó sợ mình sẽ đổi ý vả lại nó không muốn làm cho ai đau cả nên mới bày ra
trò "Đi tìm chìa khóa"...Nhưng bi h nó đã có câu trả lời rồi và nó tin chắc vào sự lựa chọn
của mình...nên mới wuyết định đưa chìa cho Mạnh Khoa

_Xin lỗi vì đó không phải là một món wà...........

Nó toan way đi thì Mạnh Khoa kéo tay nó lại. Anh chàng đưa chiếc chìa khóa lên trước mặt
nó, nói chắc như đinh đóng cột:

_Dù sự lựa chọn của em là Thường Khánh nhưng tôi vẫn mãi chờ em, chiếc chìa khóa
này...- Mạnh Khoa bất ngờ way ra phía con sông rồi dùng hết sức ném chiếc chìa khóa ra
thật xa giữa lòng sông, way sang nó nhẹ nhàng nói:

_Tôi yêu em và sẽ mãi chờ em...
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/congchuabongdem_2703

congchuabongdem_2703




Age : 20 Join date : 03/09/2009 Tổng số bài gửi : 105 Đến từ : Đà Nẵng

Bài gửiTiêu đề: Re: "A love story of teen" (he he,chiện nì dc lém đó,koi roy` góp í giùm nghe pà kon ^^)   Mon Sep 07, 2009 5:38 pm

ui,thiệt là "lãn ...mệnh", I love you ước j` mình dc như Thùy Anh hj`,he he,lúc đó chắc mình chết vì tình wá,chùi ui,ai mình cg~ thix hết,trên đời này bi h tìm 1 thèn kon zai như Mạnh Khoa thì dễ j`,có mà tìm = ....niềm tin áh,he he.Thùy Anh sướng wá ta.... lol! lol! lol! tongue
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/congchuabongdem_2703

§agittarius.Ñyx




Age : 20 Join date : 04/09/2009 Tổng số bài gửi : 76 Đến từ : dn

Bài gửiTiêu đề: su*o*ng' the^'   Mon Sep 07, 2009 6:57 pm

hjx hjx sao kon thuy` anh do' su*o*ng' du*~ za^y. Neutral dc. ty? nhju` hotboy thjk Neutral so^' j` ma` dao` hoa du*~za^y. lol! ko bjk tre^n do*j` nj co' ai dc. nhu* kon thuy` anh no*' ko Shocked
Về Đầu Trang Go down

congchuabongdem_2703




Age : 20 Join date : 03/09/2009 Tổng số bài gửi : 105 Đến từ : Đà Nẵng

Bài gửiTiêu đề: Re: "A love story of teen" (he he,chiện nì dc lém đó,koi roy` góp í giùm nghe pà kon ^^)   Wed Sep 09, 2009 6:14 pm

sr pà kon nhá,mí bữa nì mình bận wá,hem cóa post típ chiện nì dc,pà kon thông củm nhá,thanks nhìu,^^laanf sau mình sẽ post típ cho hj`,^^
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/congchuabongdem_2703

Sponsored content





Bài gửiTiêu đề: Re: "A love story of teen" (he he,chiện nì dc lém đó,koi roy` góp í giùm nghe pà kon ^^)   Today at 4:35 pm

Về Đầu Trang Go down

"A love story of teen" (he he,chiện nì dc lém đó,koi roy` góp í giùm nghe pà kon ^^) Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 3 trong tổng số 5 trang Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5  Next
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.
-Nếu chèn smilies có vấn đề thì bấm A/a trên phải khung viết bài
Permissions in this forum: Bạn không có quyền trả lời bài viết
Class 8/4 :: 

Thảo Luận Chung

 :: 

Học tập

-
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Sosblogs